Cherno Samba: “Đó là quãng thời gian mà tôi muốn ngủ và không bao giờ tỉnh dậy nữa”

* Dịch từ bài viết của Dave Hytner trên The Guardian

Nếu là một tín đồ của dòng game quản lý bóng đá, hẳn nhiều người sẽ biết tới cái tên Cherno Samba – một trong những tài năng trẻ được đánh giá cao nhất của Championship Manager 2001-02. Nhưng trò chơi điện tử và đời thực là 2 khung trời xa cách.

Không giống như cuộc đời màu hồng được tô vẽ trên màn hình vi tính, đời thực đã quăng quật Samba theo cách tàn nhẫn nhất có thể. Năm 2004, anh bị Milwall thải hồi khi mới 19 tuổi, rồi sau đó cầu thủ sinh ra tại Gambia này phải lưu lạc tới giải hạng Hai Tây Ban Nha để chơi cho Cadiz.

Mặc dù những ngày tháng cuối cùng tại Milwall đã rất tệ, nhưng cuộc sống ở Tây Ban Nha với Samba thực sự là “địa ngục trần gian”.

Cherno Samba – một tài năng sớm lui tàn của bóng đá Anh (Ảnh: Goal.com)

Samba không thể ngủ trong an lành, mỗi đêm anh đều nằm trên giường và khóc thầm tới khi mệt quá mà thiếp đi. Trong giấc mơ, anh lại thấy cảnh mình ký hợp đồng với Liverpool, rồi giật mình choàng tỉnh dậy. Môn thể thao mà anh yêu thích cả đời đã chôn sống Samba, nhưng anh không dám kể với bất cứ ai về vấn đề mà mình đang gặp phải. Anh bắt đầu làm bạn với rượu, rồi không lâu sau đó anh chỉ còn thấy một con đường duy nhất.

“Tôi không muốn ở đó nữa.Khi ấy tôi chỉ nghĩ rằng: ‘Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi muốn ngủ và quên đi mọi chuyện, và không bao giờ phải tỉnh dậy.’”

Thế là Samba bắt đầu lẻn vào phòng y tế của Cadiz và trộm vài hộp thuốc giảm đau. Sau 4 tuần, tưởng như anh đã có được điều mình muốn, đó là “dứt điểm” cuộc đời mình khi đổ gục xuống sàn nhà, bất tỉnh nhân sự.

Cherno Samba khi thi đấu cho Cadiz (Ảnh: La Voz)

Nhưng ông trời khéo trêu ngươi. Samba luôn đi cùng một người đồng đội mỗi sáng, nhưng hôm đó, người đồng đội đó không thấy anh, còn điện thoại thì không bắt máy. Cảm thấy có điều không ổn, anh ta lên tầng, gõ cửa phòng của Samba. Không có ai trả lời, người đồng đội này đã quyết định đạp cửa, và nhanh chóng đưa Samba tới bệnh viện.

“Tôi luôn cảm thấy mình đã thất bại ở Anh và chạy trốn tới Tây Ban Nha. Vụ chuyển nhượng tới Liverpool vẫn thường ám ảnh tâm trí tôi. Đó là quãng thời gian đen tối nhất trong đời, tôi cô độc và không ai giúp đỡ. Mọi thứ đều phủ màu u ám.”

Samba vẫn thường kể về ngày xưa, khi còn là một ngôi sao trẻ, và không quá khi nói rằng anh chính là cậu học sinh được săn đón nhất nước Anh. Manchester United – Đội bóng mà anh yêu mến – rồi Leeds United đều đánh tiếng muốn có anh, nhưng rồi Liverpool đã trải thảm đỏ khi mời Samba tới sân tập Melwood.

Ngay từ khi còn là học sinh, Cherno Samba đã khiến các ông lớn như Man United, Leeds hay Liverpool phát cuồng (Ảnh: Straits Times)

Samba thực sự muốn gia nhập Lữ đoàn đỏ.

“Sau chuyến đi tới Melwood, tôi đi xe bus cùng các đồng đội, rồi điện thoại rung lên. Đó là Michael Owen. Tôi bảo các đồng đội im lặng, và nói: ‘Michael Owen đó.’ Mọi người có vẻ không tin. Thế là tôi quyết định bật loa ngoài. Cả xe bus im phăng phắc. Anh ấy nói rằng thật tuyệt nếu tôi gia nhập Liverpool. Tôi gần như không thể thở được sau khi cúp máy, và nghĩ rằng: ‘Rốt cuộc thì cũng đến rồi.’”

Cherno Samba chuyển tới nước Anh từ Gambia năm 6 tuổi. Ban đầu gia đình anh ở Watford, rồi khi lên 8 anh chuyển tới một căn hộ tại Peckham, một chốn đầy thị phi.

“Nếu không biết chơi bóng, chắc giờ tôi đang ở tù hoặc dưới mộ. Ở vùng Đông Nam London khi ấy có rất nhiều nhóm côn đồ.”

Tài năng của Samba không hẳn chỉ là lời đồn thổi. Khi ấy, không có đội bóng nào thuộc các trường trong khu vực mà anh chưa sút tung lưới. Năm 13 tuổi, Samba ghi tới 132 bàn sau hơn 30 trận cho đội bóng trường mình, và thành tích đó đã dọn đường để anh tới với đội trẻ Millwall và thậm chí là cấp độ đội tuyển học sinh nước Anh năm 14 tuổi. Cũng trong thời gian này, anh đã đá bay Wayne Rooney lên ghế dự bị ở đội U17 Anh.

Thậm chí Samba còn cướp chỗ của Rooney ở đội U17 Anh khi ấy (Ảnh: Goal.com)

Khi ấy ai cũng thèm muốn Samba, đến nỗi một tay đại diện cầu thủ đã hối lộ cho cha dượng của anh 25.000 Bảng chỉ để ông thuyết phục anh cho gã làm đại diện nhưng không thành công. Các dòng tít báo liên tục giật về Samba sau chuyến đi tới Melwood – nơi anh đã chụp hình với chiếc áo khoác của Liverpool, và không ít người tin rằng anh sẽ tỏa sáng rực rỡ tại World Cup 2006.

Nhưng thương vụ này rốt cuộc đã bị đổ bể. Nguyên nhân vì sao thì đến nay vẫn còn là một dấu hỏi, nhưng báo chí khi ấy cho rằng BLĐ Milwall không hài lòng với tấm ảnh của Samba trong chiếc áo khoác Liverpool và và quyết định thổi giá. Theo Samba, Liverpool sẵn sàng trả 2 triệu Bảng – trong đó 1 triệu Bảng trả trước – nhưng Milwall muốn nhận liền khoản tiền này.

Dù điều gì xảy ra, thì rốt cuộc Samba cũng không thể tới với Liverpool hay bất cứ đội bóng lớn nào, và suốt 6 tháng sau đó, Samba không chơi bóng nữa.

“Khi ấy tôi nghĩ: ‘Nếu mình không thể vươn tới giấc mơ, thì mình chẳng đá bóng để làm gì nữa.’”

Người đại diện của Samba cố hết sức để anh không bị Millwall thải hồi, thậm chí cả LĐBĐ Anh cũng vào cuộc. Phải mất một thời gian, Samba mới đồng ý trở lại Millwall, với lời hứa sẽ trao một bản hợp đồng chuyên nghiệp có thời hạn 3 năm khi anh 17 tuổi.

Vụ chuyển nhượng tới Liverpool bất thành đã khiến cho Samba trở nên méo mó (Ảnh: PA)

Nhưng có những thứ bạn không bao giờ có thể lấy lại. Danh tiếng sớm đã phá hỏng Samba và khiến anh trở nên khệnh khạng. Có một lần anh được gặp Sol Campbell, và trung vệ đội tuyển Anh đã ký tặng anh lên một trái bóng.

Samba đã làm gì?

“Tôi ký tên mình lên đó rồi trả lại cho anh ấy.”

Khi ấy Samba tin rằng anh xứng đáng là một cầu thủ của Liverpool. Thậm chí anh còn cho rằng các HLV tại Millwall đã tìm mọi cách để ngăn cản anh chứng tỏ tài năng của mình. Nhưng thực tế trong suốt những năm sau đó, Samba không hề tiến bộ, và không có một trận đấu nào trong màu áo đội Một.

Rốt cuộc, sự nghiệp của Samba rẽ sang Cadiz, rồi tiếp đó là Malaga B, Plymouth và Wrexham. Tiếp đó, anh trôi dạt tới Phần Lan, Hy Lạp và Na Uy, trước khi giải nghệ năm 29 tuổi.

Có lẽ trong thế giới của Championship Manager, Samba mới tìm thấy tương lai màu hồng mà mình từng ôm ấp. Phiên bản năm 2001/02 được tạo ra dựa trên thành tích ghi bàn của anh trong đội trẻ, và những người yêu Championship Manager đều biết đến anh bởi trong trò chơi đó, anh rất dễ mua và giá rất rẻ.

Nhưng có ai ngờ điều đó đã tạo ra một bi kịch.

Cherno Samba trong màu áo Plymouth (Ảnh: Plymouth Herald)

Suốt một thời gian dài, Samba gặp vấn đề về nhận thức giữa việc đâu là trò chơi và đâu là đời thực. Ban đầu anh chối, nhưng rồi cũng thừa nhận rằng mình có chơi.

“Tôi cầm Manchester United, ký hợp đồng với chính mình, rồi xem mình ghi cả tá bàn thắng và giành mọi danh hiệu. Nghe có vẻ kỳ cục, nhưng khi ấy tôi cảm thấy rất tuyệt.”

Khi ấy, Samba rất thân thiết với những nhà làm game, và thừa nhận trò chơi đó đã mang tới nhiều điều cho cuộc sống của anh. Đến nay anh vẫn giữ liên lạc với các nhà làm game và sẵn sàng tư vấn cho họ về các yếu tố chiến thuật lẫn kỹ năng của các cầu thủ.

“Tôi rất thích, đó là một phần cuộc sống của tôi. Điều đó mang tới rất nhiều câu chuyện thú vị. Tôi có một đĩa game độc bản trong xe, rồi một hôm tài xế nhận ra tôi và đòi chụp hình chung. Thậm chí sau này khi gặp mặt những người bạn cùng chơi Champ Man, anh ấy vẫn khoe tên tôi trên danh bạ điện thoại. Tôi cũng nghe về anh bạn đồng nghiệp người Mỹ Freddy Adu, thực sự tôi ghét câu chuyện của cậu ấy và cảm thấy trò chơi điện tử đã khiến cuộc sống cậu ấy bị đảo lộn. Nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là trò chơi mà thôi, và bạn phải đứng lên bằng tinh thần của chính mình.”

Sau bao thăng trầm, Cherno Samba giờ đang học để trở thành HLV (Ảnh: The Mirror)

Giờ đây, Samba đang nỗ lực học hỏi để trở thành một HLV. Chàng trai năm nay đã 33 tuổi đang theo học để lấy chứng chỉ A của UEFA và đã hoàn thành số giờ thực nghiệm tiêu chuẩn tại trung tâm đào tạo bóng đá của Tottenham. Nhưng anh còn muốn viết một cuốn tự truyện, kể về quãng thời gian đã qua của mình.

“Tôi đã ôm vào mình sự tức giận, đố kị, tổn thương, và cuốn sách đó sẽ giúp tôi thoát khỏi chúng. Mãi tới năm ngoái, tôi mới dám kể vụ sốc thuốc của mình cho bạn bè và gia đình. Sau tất cả những gì đã xảy ra, nhiều người sẽ nghĩ là ‘Rốt cuộc thì tôi cũng ổn.; Nhưng không, tôi không ổn cho tới khi cuốn sách này được hoàn thành.”

Comments

comments