Bí quyết làm việc của Eddie Howe: Không ồn ào và nỗ lực hết sức

* Dịch từ bài viết của Melissa Reddy trên sportsjoe.ie

Chúng ta sẽ trở lại đêm Giao thừa 2008, khi Eddie Howe cùng gia đình đang chuẩn bị bữa tiệc nhỏ và đếm ngược để đón chào thời khắc chuyển sang năm mới. Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.

Howe trả lời điện thoại, và đó là một lời đề nghị – ban đầu chỉ là tạm thời – dẫn dắt CLB Bournemouth. Đó là đội bóng mà Howe yêu quý từ khi còn bé, là nơi mà ông đã ra sân 311 lần với tư cách một hậu vệ, và cũng là nơi mà các CĐV đã quyên góp 21.000 Bảng tiền phí chuyển nhượng để đưa ông về từ Portsmouth.

Lúc đó Eddie Howe mới 31 tuổi, và mặc dù luôn mơ tới công việc HLV thì ông cũng vẫn hoài nghi về năng lực của mình, không biết liệu đó đã là lúc để thực hiện một bước nhảy trong sự nghiệp chưa.

Rốt cuộc ông quyết định không nghĩ ngợi gì nhiều và nhận lời đề nghị đó.

Eddie Howe trong văn phòng HLV Bournemouth (Ảnh: Joe.co.uk)

Một cú “tung xúc xắc”

Hiển nhiên lúc đó, có nằm mơ thì Eddie Howe cũng không tin được mình sẽ có ngày hôm nay. Khi tới Bournemouth, ông đứng trước một thử thách vô cùng khó khăn: Cố gắng vực dậy một đội bóng bị trừ tới 17 điểm vì vướng mắc tài chính và tìm cách đưa đội bóng thoát khỏi nguy cơ bị giải thể. Tồi tệ hơn, Howe phải đối mặt với 2 cơn ác mộng ấy trong tình cảnh cầu thủ không được trả lương, còn CLB thì chẳng đủ tiền để thuê thiết bị tập luyện. Bournemouth xếp thứ 91 trong 92 đội bóng chơi tại 4 giải chuyên nghiệp của nước Anh, và kém nhóm an toàn 7 điểm.

Khi ấy những cuộc thảo luận về việc làm thế nào để duy trì nước và điện cho trụ sở CLB còn nhiều hơn các cuộc họp chiến thuật. Và bất chấp việc tạo ra được những dấu ấn tích cực trên sân cỏ, Eddie Howe vẫn phải nếm trải 2 thất bại với tư cách HLV tạm quyền trước Darlington và Rotherham. Nhưng ban lãnh đạo mới của đội bóng vẫn quyết định trao cho Howe một bản hợp đồng chính thức, bởi tình hình của Bournemouth khi ấy rất khó khăn và đội bóng không có nhiều lựa chọn.

“Thực ra điều chúng tôi tìm kiếm là một người đang thất nghiệp và không đòi hỏi cao về tiền bạc.”  – Jeff Mostyn

Eddie Howe cùng Chủ tịch Jeff Mostyn (Ảnh: ITV)

Thế là ngày 19/1/2009, canh bạc mang tên Eddie Howe được thực hiện. Không nhiều người khi ấy tin rằng ông có thể đảo ngược được số phận của Bournemouth. Nhưng đến giữa tháng 3, dù không được trả lương đầy đủ, ông vẫn đưa đội bóng tới 8 chiến thắng cùng 3 trận hòa sau 13 trận và tiến 5 bậc trên BXH. Sau trận hòa không bàn thắng trước Port Vale trên sân nhà, một phần tiền lương của cả đội được chuyển tới – trong một chiếc túi nhựa – nhưng chẳng ai giành giật cái túi ấy bởi họ đã quen với việc thiếu thốn tiền bạc từ lâu. Phần lương còn lại rốt cuộc cũng được chuyển tới sau đó nhờ một khoản vay từ Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp (PFA), và mặc dù số tiền là rất ít ỏi thì tinh thần của đội bóng vùng biển phía Nam vẫn là rất tốt.

Mặc cho những khó khăn tài chính chồng chất, Bournemouth đã đảo ngược mọi logic thông thường của thế giới bóng đá. Mùa giải 2008/09, họ trụ hạng thành công, và chỉ mất 6 năm để leo từ giải hạng Tư lên Premier League – Giải đấu mà họ đang chinh chiến tới tận hôm nay.

“Giành chiến thắng trong các trận bóng còn dễ hơn nhiều nếu so với cuộc chiến giành quyền tồn tại của đội bóng. Đó là những tháng ngày phi thường, nếu xét tới những thứ mà chúng tôi phải đối mặt. Nó thử thách lòng quyết tâm, sự kiện nhẫn, tình đoàn kết và tinh thần, song chúng tôi có thể vượt qua bất kỳ khó khăn nào bằng sự chăm chỉ và không ngừng tin tưởng vào bảo thân – Điều đó đã được mài dũa và vẫn đang là sức mạnh của chúng tôi. Quãng thời gian đó đã góp phần quyết định cho thành công của chúng tôi hôm nay. Chúng tôi không có gì để mất, và phải cống hiến tất cả. Tôi đã học hỏi được rất nhiều trong những tháng ngày khó khăn ấy và sẽ không đánh đổi nó lấy bất cứ điều gì.”

“Giành chiến thắng trong các trận bóng còn dễ hơn nhiều nếu so với cuộc chiến giành quyền tồn tại của đội bóng.” (Ảnh: The Times)

Giá trị của gia đình

Ngày nay, chúng ta đều biết tới một Eddie Howe có thể gom những hạt bụi quý để đúc ra những bông hồng vàng, và một phần khả năng đó tới từ thời thơ ấu. Ông sinh ra tại Amersham, trong một gia đình với 5 người con và mẹ ông – Anne. Thời thơ ấu, ông rất gắn bó với các anh chị em, từ chị gái Rowena, 2 anh trai Dan và Charlie cho tới cậu em cùng mẹ khác cha Steve Lovell, và những bài học đầu đời của “cậu bé nhút nhát luôn trốn trong góc” chính là về giá trị của gia đình.

“Khi tôi nhìn lại với con mắt già dặn và hiểu đời hơn, thì tôi biết gia đình mình rất nghèo về mặt tiền bạc. Dù vậy, tôi không mong muốn điều gì hơn nữa. Nếu có cơ hội quay lại tuổi thơ, tôi sẽ vui vẻ làm điều đó mà không thay đổi gì cả.”

“Tôi có tình yêu của người mẹ, tình đoàn kết của các anh chị em, những thứ mà bạn chỉ có thể nhận ra qua thời gian, khi ở bên cạnh các anh chị em, bạn học hỏi từ họ, quan sát họ và trưởng thành cùng họ.”

“Ông bà tôi cũng rất tuyệt vời. Họ là những người giúp tôi vượt qua sự thiếu thốn tình thương của người cha khi trưởng thành. Tôi luôn cho rằng mình rất may mắn, và tôi có thể nói rằng những giá trị mà mình nhận được từ gia đình vẫn theo tôi tới tận ngày nay.”

Hồi nhỏ, Howe thường chơi Cricket. Ông chơi tốt ở vị trí chạy bóng, nhưng cũng có thể đập bóng khi cần. Thậm chí năm 13 tuổi, ông đã được CLB Cricket Dorset County mời gọi.

Bà Anne Howe – mẹ của Eddie Howe (Ảnh: Bournemouth Echo)

“Với một gia đình có 4 người con trai thì việc đá quả bóng vòng quanh sân mới là những kỷ niệm sơ khai nhất. Tôi và Steve – Sau này cậu ấy cũng theo nghiệp cầu thủ – là những người chơi nhiệt tình nhất. Các anh trai sau đó cũng tham gia, và thậm chí cả mẹ tôi cũng chơi cùng nếu cần.”

“Tại Amersham và Chesham, Cricket là môn thể thao được ưa thích hơn, do đó tôi chủ yếu là chơi môn này và cũng rất hứng thú. Nhưng khi tới Bournemouth thì không khí bóng đá lớn hơn rất nhiều. Điều đó thích hợp với tôi hơn, và tôi cảm thấy được sự hứng khởi từ nó. Bởi vậy việc chọn lựa giữa 2 bộ môn này không phải là điều gì khó khăn.”

“Tôi lập tức gia nhập một đội bóng đá tại Bournemouth. Nhưng động lực chơi bóng của tôi không lớn lắm, có lẽ vì tôi cảm thấy tiếc những bài học trên lớp hơn các trận bóng đá khi còn bé.

“Đáng tiếc là, tôi không có những câu chuyện đáng nhớ khi còn đi học. Hồi ấy tôi hoàn toàn tập trung cho việc học tập. Tôi muốn học giỏi, muốn thành công và luôn cố gắng làm tốt nhất có thể. Nhưng làm tốt quá thì cũng không hay. Điều đó đã khiến các anh em tôi và vài người khác đố kỵ – bạn có thể hình dung điều đó – bởi tính lập dị và cầu toàn. Vâng, và đó cũng là con người tôi ngày hôm nay. Cá tính của tôi rất bình thường. Tôi không phải thay đổi, và cũng chẳng muốn thay đổi con người mình. Tôi may mắn vì gặp được những cơ hội quá tốt trong đời. Tôi chưa bao giờ thắc mắc về những thứ xung quanh, nếu điều đó không ảnh hưởng tới cuộc sống mà mình hướng đến. Có lẽ đó cũng là một sự may mắn.”

“Sự nghiệp chơi bóng, và sau đó là huấn luyện của tôi đều như vậy. Tôi luôn tập trung vào công việc của bản thân mình.”

Tính cách của Howe là sản phẩm của việc hàng ngày chứng kiến mẹ mình phải làm 2-3 công việc một lúc để nuôi cả nhà. Bà là người giàu đức hy sinh và có khả năng đảm nhận nhiều vị trí – người đàn ông và cả đàn bà trong gia đình, một thủ môn khi chơi bóng cùng các con ở công viên, một trụ cột gia đình và một bờ vai để các con tựa vào. Chính hình ảnh của bà đã hun đúc tính cách kiên định của Howe.

“Mẹ tôi rất tuyệt vời, dường như mọi sức mạnh và cuộc đời bà chỉ để làm cho cuộc sống của chúng tôi tốt đẹp hơn. Tình yêu của mẹ là thứ quan trọng hơn tất thảy trong quá trình trưởng thành của chúng tôi. Bà ấy đã trao cho chúng tôi nền tảng và những giá trị quý giá để giúp chúng tôi vượt qua gian khó và tiến vào những ngày tươi đẹp hơn.”

Sau khi mẹ mất, vợ và các con trở thành chỗ dựa tinh thần cho Eddie Howe (Ảnh: Joe.co.uk)

Bà Anne đột ngột qua đời vào tháng 3/2012 sau một trận ốm ngắn, khi ấy Howe đang làm HLV tại Burnley được hơn 1 năm – sau khi giúp Bournemouth lên League One. Sống tại Manchester và cách nhà tới 250 dặm, Howe không kịp về thăm mẹ lần cuối. Mất mát đó dường như đã đánh sập cả thế giới nhỏ bé của Howe. Vài tháng sau, ông mới có dịp trở về Dorset và chia sẻ nỗi buồn với các anh chị em.

“Quãng thời gian sau ngày mẹ mất thật khó khăn. Nó quá khắc nghiệt với bản thân tôi, ở cả khía cạnh cá nhân lẫn công việc. Tôi biết gia đình cần mình, và đội bóng cũng cần HLV trưởng. Một đội bóng vẫn thường thấy HLV hàng ngày trên sân tập và trong các trận đấu, nhưng đột nhiên tôi không biết mình phải làm gì nữa. Đó không phải cách mà chúng ta đối mặt với mọi thứ.”

“Tôi không biết làm sao để giải quyết tình trang này, bởi tôi thấy mình cần phải tới một nơi khác – nhà mình – và vì cảm xúc của tôi đang bất ổn. Tôi đã nghĩ rằng mình cứ vùi đầu vào công việc thì quãng thời gian đó sẽ qua nhanh. Làm việc, rồi lại làm việc. Làm việc như thể chẳng có gì xảy ra, nhưng thực sự là tôi không cảm thấy thoải mái.”

“Tôi không phải người đầu tiên rơi vào trạng thái này, và tôi đọc được rằng có nhiều HLV cũng gặp phải tình trạng tương tự, nhưng họ quên đi rất nhanh. Mọi người nhìn vào một HLV như thể họ là một người sắt đá, một siêu nhân có thể cáng đáng mọi chuyện xảy ra. Nhưng chúng tôi chỉ là con người, chúng tôi có một cuộc sống và những khó khăn phải giải quyết.”

Mọi người nhìn vào một HLV như thể họ là một người sắt đá, một siêu nhân có thể cáng đáng mọi chuyện xảy ra. Nhưng chúng tôi chỉ là con người, chúng tôi có một cuộc sống và những khó khăn phải giải quyết.” (Ảnh: The Mirror)

May mắn thay, Howe có Vicky – một người vợ luôn hiểu rõ và sẵn sàng chia sẻ những áp lực với chồng. Là một người cuồng bóng đá, Howe dường như bất lực trong việc lên thời gian biểu để cân bằng giữa công việc và cuộc sống thường nhật. Thậm chí 2 con của Howe là Harry và Rocky cũng không ngừng nói về công việc của cha khi tiễn ông đi làm – hay nói chính xác hơn là đưa ra những chỉ đạo cho HLV của Bournemouth.

“Chúng chơi bóng rất khá, và thậm chí còn hay cho tôi lời khuyên về chiến thuật hay cách chọn cầu thủ. Chúng chỉ không đồng ý với những gì tôi làm sau trận – như bao CĐV khác. Chúng thường nói ‘Ồ, con sẽ không cho anh này ra sân, mà sẽ chọn anh kia.’ Khi chúng tôi thắng thì chúng không nói gì cả, chỉ đập tay và ôm lấy tôi thôi.”

“Chúng rất thích sưu tầm ảnh của Match Attax và có kiến thức rất tốt về Premier League ở tuổi đó. Sự phấn khởi trước mỗi trận đấu cũng rất lớn. Theo như tôi thấy, có vẻ như các con tôi cũng gắn bó với bóng đá theo cách của riêng chúng.”

Chỉ có 2 thành viên trong gia đình của Eddie Howe không quan tâm tới kết quả trận đấu hay đội hình xuất phát, đó là Eric – một chú chó Boxer luôn đồng hành cùng Eddie Howe trong các cữ chạy dọc bờ biển, và Rodney – chú chó giống Labrador từng xuất hiện trong vài tấm hình của Bournemouth, với một chữ R trên cổ.

Với một người nghiện việc như Howe, gia đình là rất quan trọng (Ảnh: Daily Mail)

Tìm ra con đường của mình

Eddie Howe là một người kín tiếng, song trong các buổi họp kỹ thuật, ông lại luôn là người sôi nổi nhất. Trong văn phòng của ông chất đầy những dữ liệu thống kê, phác thảo chiến thuật và các thông điệp mang tính động lực. Tất cả đều được ông thấm nhuần.

Sự nghiệp chơi bóng của Howe đột ngột đứt đoạn sau một ca chấn thương dính phải ở trận thứ 2 ông đá cho Portsmouth. Sau 2 ca phẫu thuật, vấn đề vẫn không được giải quyết triệt để, và tới năm 2002, ca phẫu thuật cuối cùng đã đem tới kết luận ông không thể chơi bóng chuyên nghiệp được nữa.

Eddie Howe đứng trước nguy cơ giải nghệ ở tuổi 24, song với tài nghệ của chuyên gia về đầu gối là bác sĩ Richard Steadman, ông đã tiếp tục thi đấu và chỉ dừng lại 5 năm sau đó. Lúc này, các kiến thức về huấn luyện bắt đầu xâm chiếm tâm trí ông, và nhiệt huyết của một cầu thủ dần lắng xuống.

Ngày 3/12/2006, cơ hội đầu tiên được tham gia công tác huấn luyện đến với Howe khi ông tới SVĐ Raymond McEnhill của CLB Salisbury. Kevin Bond – HLV trưởng của Bournemouth khi ấy – cùng trợ lý Rob Newman không thể đến dự trận đấu tại vòng 2 FA Cup giữa Salisury và Nottingham Forest – đối thủ sắp tới của họ. Khi ấy đội bóng không có kinh phí để thành lập đội ngũ nghiên cứu đối thủ, nên Howe đã nhận trách nhiệm “trinh sát”. Rốt cuộc những phân tích của Howe đã trở thành nền tảng giúp Bournemouth đánh bại Forest, và Kevin Bond quyết định tuyển ông vào đội ngũ huấn luyện.

HLV Kevin Bond – người đã tuyển mộ Eddie Howe vào BHL Bournemouth (Ảnh: Sky Sports)

Tháng 9/2008, Kevin Bond bị sa thải, và Eddie Howe lẽ ra cũng phải ra đi. Nhưng người thay thế là Jimmy Quinn cũng không thể làm tốt hơn, và hy vọng được đặt vào tay chiến lược gia trẻ tuổi. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh và buộc Howe phải nhanh chóng thích nghi.

“Khi trưởng thành, tôi cũng luôn là một kẻ nhút nhát trong phòng thay đồ. Tôi thường đứng trong góc, không muốn trở thành trung tâm chú ý, khi còn là cầu thủ tôi đã như vậy và vẫn không thay đổi. Tôi không thích làm trung tâm sân khấu, và đó là lý do vì sao tôi luôn nghĩ công việc huấn luyện không thích hợp với mình bởi nó khiến tôi trở thành trung tâm của mọi chuyện. Tôi cảm thấy mình không hợp với vị trí này.

Nhưng rồi tôi nhận ra rằng một khi đã bắt đầu công việc huấn luyện thì tôi hoàn toàn tập trung vào việc phát triển cho các cầu thủ và muốn họ làm tốt nhất trên sân tập. Có vẻ như tính cách thích yên lặng đã tạo nên điều này.

Howe dần tỏ ra phù hợp với công việc. Sân Vitality khá nhỏ, sức chứa của nó chỉ khoảng 11.360 chỗ ngồi, nhưng nó sẽ được mở rộng hơn. Một SVĐ mới dự kiến sẽ được xây dựng ngay tại vị trí cũ, đồng thời một khu tập luyện cũng đang được cân nhắc khởi công tại Canford Magna. Nhưng đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại Bournemouth vẫn sử dụng ngôi nhà nhỏ của mình.

Trong những clip ngắn trong phòng thay đồ, Eddie Howe luôn chỉ ra những điều đúng và sai của cả đội, cùng với đó là những phân tích và số liệu về từng người, qua đó khiến các cầu thủ có thể tự đánh giá về bản thân mình.

Eddie Howe luôn chỉ ra những điều đúng và sai của cả đội, cùng với đó là những phân tích và số liệu về từng người, qua đó khiến các cầu thủ có thể tự đánh giá về bản thân mình (Ảnh: Joe.co.uk)

Cùng với đó là việc thiết lập kỷ luật cho đội bóng. Bất kỳ thành viên nào của đội – dù là trong đội Một hay hay bất kỳ thành phần nào – hễ phạm luật là sẽ phải đối mặt với những án phạt. Nếu lỗi nhẹ thì sẽ là mặc đồ khủng long hay đứng lên ghế hát một bài trước toàn đội, còn nếu bị phạt tiền thì sẽ được đóng góp cho quỹ từ thiện hàng tháng của đội.

Từ quầy bán vé ở SVĐ tới văn phòng HLV, Howe luôn quán triệt 2 điều: Sự chuyên nghiệp trong công việc, và tầm quan trọng của việc phát triển con người.

“Chúng tôi cố gắng xây dựng giá trị nhân bản, và đảm bảo rằng các cầu thủ không chỉ tiến bộ về kỹ năng chơi bóng, mà còn trưởng thành hơn về nhân cách. Đó là con đường mà đội bóng hướng tới. Bạn không thể đột nhiên thay đổi bản tính của một người chỉ sau một đêm, nhưng tôi tin rằng chúng ta có thể uốn nắn họ hàng ngày, và hy vọng rằng những giá trị giáo dục sẽ có ích cho cuộc sống của họ.”

“Sự đồng cảm rất quan trọng trong công tác huấn luyện. Tôi là người dễ thông cảm, bởi tôi hiểu cuộc sống của một cầu thủ là thế nào, với những nỗi thất vọng, đặc biệt là về tinh thần khi phải giải nghệ vì chấn thương. Tôi không còn lạ gì với những gian khó, vì vậy tôi tin có thể tìm ra được những giải pháp.”

“Tôi cố gắng kéo dài sự nghiệp chơi bóng của mình, không phải vì điều gì lớn lao, mà vì muốn làm quen với những phong cách huấn luyện khác nhau. Và khi gặp vấn đề, tôi sẽ nghĩ ‘OK, mình sẽ làm những điều phải làm, mình sẽ nói chuyện với các cầu thủ mỗi khi gặp những vấn đề tương tự.’ Đó là quản lý nhân sự – chỉ cần cố gắng đặt mình vào vị trí của cầu thủ, thấu hiểu họ và tìm ra giải pháp. Tất nhiên không phải lúc nào cũng hiệu quả, tôi đã mắc rất rất nhiều sai lầm, nhưng vẫn cố gắng giải mã cảm giác của người khác.”

Eddie Howe luôn cố gắng đặt mình vào vị trí của các cầu thủ (Ảnh: Getty)

Nhưng một trong những thử thách lớn nhất trong sự nghiệp cầm quân của Howe là thuyết phục các cầu thủ rằng họ có thể vươn tới sân khấu lớn nhất.

“Thăng hạng từ League One tới Championship đã là rất khó rồi. Đó là một giải đấu khắc nghiệt. Con đường tới Premier League lại càng trắc trở hơn, và chúng tôi đã phải làm rất nhiều việc để nhắc nhở các cầu thủ rằng họ chiến đấu vì điều gì. Thật dễ dàng làm sao khi nhìn vào các đội bóng khác, những tên tuổi lớn và nghĩ rằng ‘Chúng ta không giỏi bằng họ.’ Chúng tôi phải nhớ rằng mình đã kiếm được cơ hội và xứng đáng với một trận đấu song phẳng. Sau đó, đội bóng đã đánh bại Manchester United và Chelsea – một quãng đường lịch sử với chúng tôi – và thông điệp rất rõ ràng rằng chúng tôi có thể vượt qua họ. Khi các cầu thủ có cơ sở, họ sẽ tin tưởng.”

Một trong những nhân tố cho sự phát triển nhanh chóng của Bournemouth chính là sự hậu thuãn tài chính từ Maxim Demin – một thương nhân người Nga đã mua 50% cổ phần của CLB này hồi năm 2011, và giờ đang là cổ đông chính. Dù những khoản tiền từ Demin đã giúp ích cho Bournemouth rất nhiều, song phải thừa nhận rằng sự thành công hôm nay của họ dựa trên nền tảng lao động chăm chỉ, với tầm nhìn rõ ràng và sắc bén, một đội ngũ huấn luyện cứng rắn và luôn trung thành với những triết lý của bản thân.

“Bạn sẽ không được phép nghi ngờ bản thân mình kể cả khi kết quả không được như ý muốn. Khi mọi chuyển trở nên khó khăn, mọi người có thể đặt dấu hỏi về những gì bạn đang làm, nhưng việc thay đổi triết lý bóng đá không bao giờ là một lựa chọn.”

“Tôi luôn tin rằng khi bạn không thắng một trận nào đó, thì điều đó không có nghĩa là triết lý của bạn sai nếu trước đó nó vẫn hiệu quả. Đó chỉ là một ngoại lệ. Vì vậy chúng tôi luôn đảm bảo rằng mình đang lao động tích cực trên sân tập để chứng tỏ bản thân – cả cầu thủ và HLV đều vậy, điều đó có ích hơn là việc ném mọi thứ ra ngoài cửa sổ và than khóc về một chặng đường khó khăn.”

“Tôi tự hào rằng các cầu thủ của mình đều thấm nhuần tư tưởng này, bởi họ rất dễ có những hành xử không đẹp hay rơi vào cái bẫy tâm lý khi mọi chuyện khó khăn – đặc biệt là với những luồng tư tưởng bên ngoài đang ngày càng lớn, với sự khuếch tán của mạng xã hội.”

“Bạn sẽ làm thế nào khi nước đã ngập đến cổ và bị nghi ngờ – đó là bài test thực sự của nghề này. Những phản ứng tiêu cực có thể xảy đến, và mọi thứ bạn xây dựng trong nhiều năm sẽ bị lãng quên và xóa sạch chỉ trong tích tắc. Bạn phải rất mạnh mẽ, sử dụng nghịch cảnh làm bàn đạp để chứng minh rằng họ đã sai.”

“Bạn sẽ làm thế nào khi nước đã ngập đến cổ và bị nghi ngờ – đó là bài test thực sự của nghề này.” (Ảnh: Getty)

Không dừng bước

Bournemouth đã khởi đầu mùa giải Premier League thứ 4 liên tiếp bằng 2 chiến thắng – 2-0 trước Cardiff City và 2-1 trước West Ham – và chứng tỏ rằng những lời khen ngợi mà HLV của Huddersfield Town là David Wagner dành cho họ là hoàn toàn có cơ sở.

“Thật vui khi nghe điều đó. Bạn không thường xuyên nhận được những lời khen ngợi như vậy, nhưng điều đó lại càng có ý nghĩa khi nó đến từ một người đồng nghiệp – một người thực sự hiểu những khó khăn trong việc leo lên và trụ lại ở giải đấu này.”

“Đó sẽ là chìa khóa để đội bóng này tiếp tục được mọi người tôn trọng và ca ngợi trong những năm tới, bởi cũng có rất nhiều đội trong quá khứ khiến chúng tôi nghĩ rằng ‘ước gì mình được như họ’ nhưng hiện không có mặt tại Premier League. Bởi vậy, thử thách thực sự của chúng tôi là phải tìm ra sự ổn định và tiếp tục tiến lên. Chúng tôi phải luôn chứng tỏ thành quả lao động của mình. Và tôi có thể nói rằng, điều quan trọng nhất là, sự hiệu quả trong tập luyện chắc chắn sẽ quyết định sự thành công của chúng tôi. Nó bắt đầu với việc định hướng tư duy của các cầu thủ khi tới CLB: Họ muốn nâng tầm bản thân tới mức nào để thực sự cống hiến những gì tốt nhất? Liệu họ có phân tích và nhìn lại bản thân mình? Liệu họ có tập trung cho các bài tập phục hồi? Họ có ý tưởng mới mẻ gì trong tập luyện không? Và liệu mục tiêu mà chúng tôi đặt ra đã đủ rõ ràng chưa?”

“Cố gắng hoàn thành những điều nhỏ nhặt sẽ cho bạn cơ hội thành công, nhưng chỉ cần bỏ qua một điều, bạn sẽ thất bại.”

“Cố gắng hoàn thành những điều nhỏ nhặt sẽ cho bạn cơ hội thành công, nhưng chỉ cần bỏ qua một điều, bạn sẽ thất bại.” (Ảnh: Joe.co.uk)

Howe cũng cố gắng đảm bảo không một cầu thủ nào của Bournemouth rơi vào trạng thái tự mãn và cho rằng đội bóng của mình “đương nhiên” thuộc về Premier League.

“Khát khao tiến bộ phải luôn được đặt lên hàng đầu và duy trì – đó là tôn chỉ của tôi, từng cầu thủ, ban huấn luyện và cả đội ngũ y tế – đó là nguyên tắc bất di bất dịch với từng người trong CLB. Nếu duy trì được điều đó thì bạn sẽ ổn cả, nhưng chỉ một phút quên đi, bạn sẽ gặp rắc rối. Nếu tôi có những cầu thủ ngồi đó và nghĩ rằng ‘mình là một ngôi sao’, hay ‘mình là một HLV giỏi’, hay ‘mình là một bác sĩ tài ba’, thì đó là khi mọi chuyện trở nên khó kiểm soát.”

Sau 21 tháng làm việc ở Burnley, Howe quyết định tiếp tục gắn bó sự nghiệp huấn luyện tại Bournemouth. Việc chuyển đến Turf Moor phần lớn đến từ những áp lực cho rằng ông nên ra đi để tìm kiếm những cơ hội tốt hơn, sau khi đã từ chối Southampton và Crystal Palace. Howe là một người có tham vọng, nhưng ông muốn đi con đường của riêng mình. Ông không quan trọng mình làm việc cho ai, mà quan trọng là ông tạo ra sản phẩm thế nào.

“Cách duy nhất để tôi tạo ra cơ hội thể hiện mình trong công việc này là tập trung hết mức có thể mỗi ngày, và biến ngày đó thành một ngày tốt nhất có thể. Đó luôn là tôn chỉ trong việc huấn luyện của tôi. KHông bao giờ có những tư tưởng như ‘Ồ, mình vừa đạt được một thành tích vĩ đại’ hay ‘mình phải làm được điều này ở tuổi nọ’. Tôi còn không biết rằng mình sẽ trở thành một HLV sau hơn 1 mùa giải nhận công việc này.”

“Tôi không biết là mình có phải là một HLV giỏi hay không, cũng như không biết đội bóng có tiếp tục cần mình không. Tôi chỉ cố gắng giữ cho tâm trí mình luôn hướng về một phía. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình cần phải chứng tỏ nhiều hơn để xứng đáng với chiếc ghế huấn luyện. Nếu có một ngày mọi chuyện thay đổi, mà chắc chắn là sẽ có ngày đó, thì tôi cũng không phải vội vàng. Tôi muốn thể hiện và thử thách bản thân, và đó chính xác là điều mà tôi đang làm tại đây, mỗi ngày. Chúng ta không cần phải đợi đến khi mình đúng nơi và làm đúng công việc ưa thích để thực hiện điều đó.”

“Tôi muốn thể hiện và thử thách bản thân, và đó chính xác là điều mà tôi đang làm tại đây, mỗi ngày. Bạn không cần phải đợi đến khi bạn ở đúng nơi và làm đúng việc để thực hiện điều đó.” (Ảnh: Joe.co.uk)

Eddie Howe – Đại diện của một thế hệ HLV người Anh mới – không hề nghĩ rằng các buổi phỏng vấn là cơ hội để tìm kiếm những công việc tốt hơn. Tên ông rất ít khi xuất hiện trong những tin đồn chuyển nhượng, trừ khi nó đến từ các đội bóng thực sự muốn có ông. Không có một bài PR bản thân, và các thành viên khác của Bournemouth đều khẳng định rằng mặc dù HLV trưởng của mình hiểu và tôn trọng công việc của giới truyền thông, thì ông vẫn mong rằng mình không bao giờ phải dự họp báo.

Howe là một HLV hiện đại, ở cả phương diện những con số hay tầm ảnh hưởng. Nhưng ông mang phong cách của một nhà vô địch cổ điển: Luôn nỗ lực và không ồn ào. Bởi vậy dù có ở lại Bournemouth hay không thì ông cũng không bao giờ là nạn nhân của những lời chỉ trích.

“Những suy nghĩ chủ quan, đánh giá thấp giải đấu mà mình đang tham dự hay sao nhãng trong công việc – điều đó đã thúc đẩy tôi không được dừng chân, không được tự thỏa mãn hay tự hài lòng. Chúng ta luôn phải tìm ra mọi góc cạnh của cuộc sống và tiến xa nhất có thể. Không có đường tắt, cũng chẳng có bí mật nào cả. Việc đứng im lại càng không hợp với tôi. Thực tế, điều đó khiến tôi sợ.”

Comments

comments