Bức thư chia tay ĐT Đức của Mesut Oezil

* Dịch từ bức thư của Mesut Oezil đăng trên Twitter

Gặp gỡ Tổng thống Erdogan

Vài tuần qua, tôi đã có thời gian để nhìn lại và suy nghĩ về những sự việc xảy ra trong vài tháng gần đây. Và lúc này, tôi muốn chia sẻ những suy nghĩ và cảm giác của mình về những sự việc đó.

Như bao người khác, dòng máu của tôi không gói trong một quốc gia. Dù lớn lên ở Đức, nhưng gia đình tôi có gốc gác ở Thổ Nhĩ Kỳ. Tôi có 2 trái tim, một của Đức và một của Thổ Nhĩ Kỳ. Trong suốt thời thơ ấu, mẹ tôi luôn dạy rằng phải luôn trân trọng và không được quên gốc gác của mình, và điều đó vẫn đi cùng tôi tới tận ngày hôm nay.

Tháng Năm, tôi gặp Tổng thống Erdogan tại London trong một buổi gây quỹ giáo dục từ thiện. Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào năm 2010, sau khi ông ấy và bà Angela Merkel cùng dự khán trận Đức với Thổ Nhĩ Kỳ tại Berlin. Kể từ đó, chúng tôi đã có nhiều lần gặp nhau trên khắp thế giới. Tôi hiểu rằng tấm ảnh chụp chung đó đã tạo ra một làn sóng lớn với truyền thông Đức, và dù cho vài người sẽ kết tội tôi nói dối hay không trung thực, thì tấm ảnh đó không có chút yếu tố chính trị nào. Như tôi đã nói, mẹ luôn dạy tôi không bao giờ được quên gốc gác, di sản và truyền thống gia đình. Với tôi, chụp một tấm ảnh với Tổng thống Erdogan chẳng mang ý nghĩa chính trị hay bầu cử nào cả, mà chỉ thể hiện sự tôn trọng của tôi với Tổng thống của đất nước sinh ra gia đình tôi. Tôi là một cầu thủ bóng đá, không phải chính trị gia, vì thế cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi chẳng mang chút ý nghĩa chính trị nào cả. Thực tế, chúng tôi đã nói chuyện về những chủ đề mà lần nào gặp cũng nói – đó là bóng đá, bởi ông ấy cũng là một cầu thủ khi còn trẻ.

Mesut Oezil và Ilkay Gundogan chụp ảnh cùng Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan (Ảnh: NDTV)

Mặc dù truyền thông Đức đã vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác, thì sự thật là việc tránh mặt Tổng thống khi đó sẽ là sự bất kính với tổ tiên của tôi, những người vẫn tự hào về tôi hôm nay. Với tôi, không quan trọng ai là Tổng thống, mà quan trọng đó là Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ. Sự tôn trọng với các chính khách là quan điểm mà tôi cho rằng cả Nữ hoàng và Thủ tướng Anh Theresa May cũng đồng tình khi chúng tôi cùng tiếp đón ông Erdogan tại London. Dù đó là Tổng thống của Đức hay Thổ Nhĩ Kỳ, thì hành động của tôi cũng không thay đổi.

Tôi biết điều này có thể hơi khó hiểu, bởi trong hầu hết các nền văn hóa thì các lãnh đạo quốc gia không thể được suy xét như một con người bình thường. Tuy nhiên trong trường hợp này thì khác. Bất kể điều gì đã xảy ra trong cuộc bầu cử vừa rồi, hay thậm chí là cuộc bầu cử trước đó, thì tôi vẫn sẽ chụp bức hình ấy.

Mesut Oezil và Tổng thống Erdogan (Ảnh: Bild)

Truyền thông và các nhà tài trợ

Tôi biết rằng mình là một cầu thủ từng chơi ở 3 giải vô địch quốc gia được cho là khắc nghiệt nhất thế giới. Tôi may mắn khi nhận được sự ủng hộ lớn lao từ đồng đội và các HLV ở cả Bundesliga, La Liga và Premier League. Và thêm nữa, trong suốt sự nghiệp của mình, tôi đã học được cách đối mặt với truyền thông.

Rất nhiều người đã nói về phong độ của tôi – khen cũng nhiều mà chê cũng lắm. Nếu một tờ báo hay cây viết nào đó tìm ra lỗi trong một trận đấu, tôi chấp nhận – bởi tôi không phải là một cầu thủ hoàn hảo và điều đó thường tạo động lực để tôi làm việc và tập luyện chăm chỉ hơn. Nhưng điều tôi không thể chấp nhận, là việc truyền thông Đức liên tục đổ lỗi cho gốc gác của tôi và một bức ảnh đơn giản để giải thích cho một kỳ World Cup tồi tệ thay vì nhìn vào cả đội.

Báo chí Đức đã sử dụng gốc gác của tôi và tấm ảnh chụp cùng Tổng thống Erdogan – một người theo cánh Hữu – để củng cố cho luận điểm chính trị của họ. Làm thế nào mà họ có thể sử dụng những tấm ảnh và tiêu đề với tên tôi để có thể giải thích tường tận cho thất bại tại Nga chứ? Họ không chỉ trích phong độ của tôi, không chỉ trích phong độ của đội bóng, mà họ chỉ trích gốc gác Thổ Nhĩ Kỳ và lòng tôn trọng bề trên của tôi. Điều đó đã đi quá lằn ranh của sự riêng tư – điều không được phép chút nào, và giờ báo chí đang cố hướng cả nước Đức quay lưng với tôi.

“Họ không chỉ trích phong độ của tôi, không chỉ trích phong độ của đội bóng, mà họ chỉ trích gốc gác Thổ Nhĩ Kỳ và lòng tôn trọng bề trên của tôi.” (Ảnh: FOX Sports)

Điều tôi thất vọng không kém là sự thiên vị của truyền thông. Lothar Matthaeus (Đội trưởng danh dự của ĐT Đức) đã gặp gỡ một lãnh tụ quốc gia vài ngày trước, và chẳng vấp phải sự chỉ trích nào cả. Dù ông ấy có một vị trí tại ĐT Đức, nhưng chẳng ai bắt ông ấy phải giải trình cho hành động của mình, và ông ấy có thể tiếp tục gặp những cầu thủ ở Đức mà không phải ngại ngần gì. Nếu truyền thông cảm thấy tôi nên rời khỏi đội tuyển Đức, thì có vẻ như ông ấy cũng xứng đáng bị tước chiếc băng thủ quân danh dự phải không? Hay vì gốc gác Thổ Nhĩ Kỳ đã khiến tôi trở thành mục tiêu công kích?

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng “sự hợp tác” cũng đồng nghĩa với hỗ trợ nhau, dù trong quãng thời gian tốt đẹp hay hoàn cảnh khó khăn. Gần đây, tôi đã lên kể hoạch về thăm trường cũ Berger-Feld tại Gelsenkirchen, Đức, cùng 2 người cộng sự. Tôi đã tài trợ cho một dự án trong suốt năm qua, tại nơi mà trẻ em nhập cư, con cái của các gia đình nghèo và những đứa trẻ khác có thể chơi bóng đá cùng nhau và học hỏi về xã hội cũng như cuộc sống.

Tuy nhiên, một ngay trước khi khởi hành, tôi đã bị loại ra bởi những kẻ được gọi là “cộng sự”, những người không muốn tiếp tục làm việc với tôi khi ấy. Thêm vào đó, ngôi trường đó cũng nói với quản lý của tôi rằng họ không muốn tôi xuất hiện ở đó lúc này, vì họ “lo sợ truyền thông” sau tấm ảnh của tôi với Tổng thống Erdogan, đặc biệt là khi “các tổ chức cánh Tả tại Gelsenkirchen đang vươn lên”. Thành thật mà nói, điều đó rất đau, mặc dù khi còn trẻ tôi cũng thấy nhiều sinh viên có suy nghĩ như vậy, họ khiến tôi cảm thấy mình không được chào đón và không xứng đáng để họ bỏ thời gian cùng.

Mesut Oezil cùng các trẻ em được phẫu thuật miễn phí (Ảnh: The Independent)

Thêm vào đó, tôi còn bị một đối tác khác bỏ rơi. Họ cũng là nhà tài trợ cho ĐT Đức, và tôi đã được đề nghị tham gia các video quảng bá cho dịp World Cup. Nhưng sau tấm ảnh của tôi với Tổng thống Erdogan, họ loại bỏ tôi khỏi chiến dịch quảng bá và hủy bỏ mọi hoạt động truyền thông đã lên lịch từ trước. Với họ, hình ảnh của tôi không còn tốt đẹp và họ gọi đó là “giải quyết khủng hoảng”. Mọi chuyện còn khó chấp nhận hơn khi một Bộ trưởng Đức tuyên bố sản phẩm của họ là phi pháp và sử dụng phần mềm không được đăng ký, điều đó khiến người dùng bị nguy hiểm. Hàng trăm trong số hàng ngàn sản phẩm của họ bị thu hồi. Sau đó tôi lại bị chỉ trích và bị yêu cầu phải giải trình hành động của mình trước DFB, trong khi phía nhà tài trợ của DFB chẳng có một thông cáo chính thức hay giải thích nào cả. TẠI SAO? Chẳng lẽ mọi chuyện luôn trở nên tồi tệ hơn vì một tấm ảnh chụp với Tổng thống của đất nước mà gia đình tôi sinh ra? DFB sẽ nói gì về điều này?

Như tôi đã nói, “cộng sự” nên sánh vai cùng nhau trong mọi hoàn cảnh. Adidas, Beats và BigShoe vẫn tuyệt đối tin tưởng và tích cực cộng tác với tôi lúc này. Họ vượt lên những thứ vô nghĩa mà báo chí và truyền thông Đức đang thêu dệt, và chúng tôi tiếp tục thực hiện những kế hoạch với tinh thần chuyên nghiệp, điều mà tôi thực sự vui khi đóng góp công sức. Suốt dịp World Cup, tôi làm việc với BigShoe và giúp đỡ 23 trẻ em được phẫu thuật, điều tôi cũng đã làm tại Brazil và châu Phi. Với tôi, đó mới là điều quan trọng nhất mình làm được với tư cách cầu thủ, mặc dù báo chí không tìm thấy chỗ trống để nhắc tới những việc như vậy. Với họ, việc tôi bị chỉ trích hay chụp ảnh với Tổng thống còn quan trọng hơn việc giúp đỡ những đứa trẻ được phẫu thuật trên thế giới. Họ cũng có quyền quan tâm và đóng góp, nhưng quyết định không làm vậy.

DFB

Nhưng một trong trong những thứ khiến tôi cảm thấy khó hiểu nhât trong vài tháng qua là những hành động của DFB, đặc biệt là Chủ tịch của DFB Reinhard Grindel. Sau khi tấm ảnh với Tổng thống Erdogan được công bố, HLV Joachim Loew yêu cầu tôi rút ngắn kỳ nghỉ và trở lại Berlin để giải trình, kết thúc những lùm xùm và công bố với báo giới. Mặc dù tôi đã cố gắng giải thích cho Grindel hoàn cảnh của mình, vấn đề gốc gác và lý do đằng sau tấm ảnh, thì ông ấy lại hứng thú với việc nói lên quan điểm chính trị của mình và bác bỏ ý kiến của tôi. Mặc cho những hành động của ông ấy, chúng tôi đều kết luận rằng điều quan trọng nhất lúc này là tập trung vào bóng đá và kỳ World Cup sắp tới. Đó là lý do tôi không xuất hiện tại các cuộc họp báo của DFB trong suốt đợt chuẩn bị cho World Cup. Tôi biết các phóng viên sẽ bàn luận về chính trị chứ không phải bóng đá, và chỉ muốn công kích tôi, bất chấp những gì mà Oliver Bierhoff đã phát biểu trên TV trước trận đấu với Ả Rập Saudi tại Leverkusen.

Trong quãng thời gian đó, tôi cũng đã gặp Tổng thống Đức là ông Frank-Walter Steinmeier. Không như Grindel, Tổng thống Steinmeier rất thông cảm và hứng thú về những gì tôi đã nói về gia đình, quan điểm và quyết định của mình. Tôi nhớ rằng buổi gặp gỡ đó chỉ diễn ra giữa tôi, Ilkay và Tổng thống Steinmeier, trong khi Grindel cảm thấy khó chịu khi ông ấy không được phép bày tỏ quan điểm chính trị của mình. Tôi đồng tình với Tổng thống Steinmeier rằng chúng tôi nên công bố một phát ngôn chính về vụ việc này, để những người khác có thể vượt qua và tập trung hơn cho bóng đá. Nhưng Grindel tiếp tục tỏ ra khó chịu khi đội của ông ta không phải là phía đầu tiên đưa ra phát ngôn, và cho rằng phía Steinmeier đã lợi dụng tình cảnh để vượt lên trên.

Reinhart Grindel (Ảnh: DW)

Kể từ sau khi World Cup khép lại, Grinder đã phải chịu nhiều áp lực cho những quyết định của mình từ trước khi giải đấu bắt đầu, thực sự là vậy. Gần đây, ông ấy đã công khai phát biểu rằng tôi nên một lần nữa giải thích cho hành động của mình và đổ lỗi cho tôi về kết quả yếu kém của đội tuyển tại Nga, mặc dù đã nói với tôi rằng mọi chuyện đã kết thúc tại Berlin. Và giờ tôi đang giải thích, nhưng không phải cho Grindel mà vì tôi muốn thế. Tôi không muốn tiếp tục trở thành vật tế thần cho sự bất lực và bất tài trong công việc của ông ấy. Tôi biết ông ấy muốn tôi rời khỏi đội sau khi chụp tấm ảnh đó, và công khai quan điểm của mình lên Twitter mà không suy nghĩ hay xét đoán gì, nhưng Joachim Loew và Oliver Bierhoff đã đứng lên và bảo vệ tôi. Trong con mắt của Grindel và đội ngũ của ông ấy, tôi là người Đức khi thắng, và là người nhập cư khi thua. Đó là bởi dù cho tôi đóng thuế cho nước Đức, tài trợ trang thiết bị cho các trường học Đức và vô địch World Cup cùng ĐT Đức năm 2014, thì tôi vẫn không được xã hội chấp nhận.

Tôi bị đối xử như một phần tử “khác biệt”. Tôi nhận được giải Bambi năm 2010 và đó là một ví dụ cho sự thành công của chính sách nhập cư của Đức. Tôi nhận “Chiếc lá Bạc Laurel” năm 2014 của CHLB Đức và là “Đại sứ bóng đá Đức” năm 2015. Nhưng có vẻ như tôi vẫn không phải là người Đức…? Có khía cạnh nào để trở thành một người Đức mà tôi không xứng đáng? Bạn tôi Lukas Podolski và Miroslav Klose không bao giờ bị nhìn là một người Đức gốc Ba Lan, vậy tại sao tôi lại là một gã Đức gốc Thổ? Bởi vì đó là Thổ Nhĩ Kỳ ư? Hay bởi vì tôi theo Đạo Hồi? Tôi cho rằng đây là một vấn đề rất quan trọng. Vì là một người Đức gốc Thổ, tôi luôn bị phân biệt đối xử cũng như những người có gốc gác từ quốc gia khác. Tôi sinh ra và lớn lên ở Đức, vậy tại sao mọi người không chấp nhận rằng tôi là người Đức?

“Bạn tôi Lukas Podolski và Miroslav Klose không bao giờ bị nhìn là một người Đức gốc Ba Lan, vậy tại sao tôi lại là một gã Đức gốc Thổ?” (Ảnh: Twitter)

Tư tường của Grindel không phải là thứ cá biệt. Tôi từng bị Bernd Holzhauer (Một chính trị gia Đức) gọi là “con dê khốn kiếp” vì tấm ảnh với Tổng thống Erdogan và gốc gác Thổ Nhĩ Kỳ của mình. Thêm nữa, Werner Steer (Giám đốc một nhà hát Đức) đã gọi tôi là “nỗi nhục của Anatolia” – một địa danh ở Thổ Nhĩ Kỳ, nơi rất nhiều người nhập cư đang trú ngụ. Như tôi đã nói trước đây, việc chỉ trích và công kích vào gốc gác gia đình tôi là sự xúc phạm cá nhân, và kẻ sử dụng những chiêu trò này như một công cụ phục vụ chính trị thế này lẽ ra nên từ chức vì những hành vi thiếu tôn trọng người khác. Những kẻ lấy bức ảnh của tôi với Tổng thống Erdogan như một cơ hội để bày tỏ quan điểm phân biệt chủng tộc đã giấu kín bấy lâu là những kẻ nguy hiểm cho xã hội. Họ chẳng tốt đẹp hơn những CĐV Đức đã nói với tôi sau trận đấu với ĐT Thụy Điển rằng “Ozil, verpiss Dich Du scheiss Turkensau. Turkenschwein hau ab.” Dich ra là “Ozil, đ** m* thằng Thổ Nhĩ Kỳ, đồ con lợn Thổ Nhĩ Kỳ.” Đấy là tôi còn chưa nói tới những email hằn học, những cuộc gọi đe dọa và những bình luận trên mạng xã hội mà tôi và gia đình phải nhận. Họ đều đại diện cho nước Đức của quá khứ, một nước Đức không cởi mở với những nền văn hóa mới, một nước Đức mà tôi không tự hào. Tôi vẫn luôn tin rằng rất nhiều người Đức có tư tưởng cởi mở sẽ đồng ý với tôi.

Về ông, Reinhard Grindel, tôi thất vọng nhưng không ngạc nhiên về hành động của ông. Năm 2004, khi ông còn là một thành viên Nghị viện Đức, ông từng nói rằng “đa văn hóa trong thực tế là một huyền thoại và là một lời nói dối kinh điển” . Ông đã bỏ phiếu chống cho chính sách đa sắc tộc và sau đó bị trừng phạt vì hối lộ, cùng với đó ông cũng nói rằng văn hóa Đạo Hồi đang trở nên nguy hiểm với các thành phố Đức. Đó là những lời nói không thể quên và không thể tha thứ.

Mesut Oezil chính thức giã từ ĐT Đức (Ảnh: FIFA)

Với những gì đã nhận được từ DFB và các bên khác, tôi không muốn khoác áo ĐT Đức thêm nữa. Tôi cảm thấy mình không được chào đón và nghĩ rằng những gì mình đã đạt được kể từ khi ra mắt đội tuyển năm 2009 đã bị quên lãng. Những kẻ mang tư tưởng phân biệt chủng tộc không nên được phép làm việc ở một liên đoàn bóng đá lớn nhất thế giới, nơi có rất nhiều cầu thủ xuất thân từ các gia đình đa sắc tộc. Quan điểm của họ đơn giản là không phản ánh cho những cầu thủ mà mình đang đại diện.

Với trái tim nặng trĩu và sau rất nhiều suy nghĩ về những sự việc gần đây, tôi quyết định sẽ không tiếp tục chơi cho ĐT Đức vì cảm thấy mình bị phân biệt đối xử và không được tôn trọng. Tôi từng khoác áo ĐT Đức với sự tự hào và niềm phấn khích, nhưng giờ thì không. Quyết định này là vô cùng khó khăn, bởi tôi vẫn luôn có mối quan hệ tốt đẹp với các đồng đội, ban huấn luyện và những người tuyệt vời khác ở Đức. Nhưng với cái cách mà các quan chức cấp cao của DFB đã đối xử với tôi, sự thiếu tôn trọng gốc gác Thổ Nhĩ Kỳ và sự ích kỷ khi đẩy tôi vào các cuộc đấu đá chính trị, thế là quá đủ. Đó không phải lý do để tôi chơi bóng, và tôi sẽ không ngồi đó mà chẳng làm gì. Phân biệt chủng tộc chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ được chấp nhận.

Comments

comments