Sự thật của thế giới cầu thủ: Lương thấp, hợp đồng ngắn hạn và tương lai bấp bênh

* Dịch từ bài viết của Richard Foster trên The Guardian

Mùa hè năm ngoái, PSG mang Neymar về với SVĐ Parc des Princes với mức phí chuyển nhượng 197 triệu Bảng, đồng thời trả anh mức lương 36,8 triệu Euro/năm. Cách đây ít ngày, Juventus cũng chính thức ký vào bản hợp đồng 4 năm với Cristiano Ronaldo, đồng ý trả cho siêu sao người Bồ Đào Nha 30 triệu Euro/năm.

Tuy nhiên những con số khổng lồ đó chỉ xảy ra ở các đội bóng giàu mạnh nhất châu Âu, chứ hầu hết giới cầu thủ thì sống ở một thế giới hoàn toàn khác. Bởi theo số liệu của FIFPro – Tổ chức đại diện cho hơn 65.000 cầu thủ trên toàn thế giới, thì 45% thành viên của họ có mức lương ít hơn 1.000 USD/tháng.

Tới Juventus, Cristiano Ronaldo sẽ nhận mức lương 30 triệu Euro/năm

Josip Vukovic là một trường hợp. Anh từng được gọi vào đội U23 Croatia, nhưng hiện đang có một sự nghiệp vô cùng lận đận. Cuối mùa giải năm ngoái, anh buộc phải rời khỏi CLB RNK Split khi đội bóng này bị đánh tụt 2 hạng vì không trả được lương cho cầu thủ. Thực tế, có tới 41% cầu thủ luôn phải nhận lương chậm, và với bản thân Vukovic thì đây cũng chẳng phải lần đầu anh rơi vào cảnh này.

“Ở CLB cũ Istra 1961, tôi từng trải qua 5 tháng không được nhận lương. Khi ở Istra tôi bị chấn thương vài tháng và phải tự mình chi trả tiền viện phí, vào khoảng 10.000 Euro vì bị rạn xương. Sau đó CLB còn đề nghị cắt giảm 50% lương của tôi – khi ấy là 40.000 Euro/tháng – vì chấn thương đó.”

Vukovic là sản phẩm của lò đào tạo Hajduk Split – một trong những đội bóng hang đầu Croatia, nhưng anh không thể chen chân vào đội hình chính của đội bóng này. Anh muốn ở lại Croatia, nhưng vì hiểu rằng có rất ít đội bóng ở đây có thể trả mức lương đủ sống nên đã quyết định tìm đường ra nước ngoài.

Josip Vukovic trong màu áo Istra (Ảnh: Nogomet Plus)

“Thật không công bằng, và tôi cảm thấy rất bấp bênh. Cuộc sống của một cầu thủ bóng đá ở đây luôn bất ổn, nhưng đó là cuộc đời tôi. Tôi đã phải hy sinh rất nhiều kể từ khi là một cầu thủ trẻ. Các đội bóng ở đây chỉ muốn mua và bán cầu thủ – họ muốn những đồng tiền dễ dàng. Họ không chuyên nghiệp chút nào. Dù luôn muốn chúng tôi phải tỏ ra chuyên nghiệp nhất, nhưng bản thân họ lại không như thế.”

Tháng 9/2017, Vukovic tìm được CLB mới – đó là Vitez, hiện đang chơi tại giải VĐQG Bosnia & Herzegovina. Tại đây, anh được trả 2.000 Euro/tháng, và hợp đồng chỉ có thời hạn tới tháng 12/2017. Sang năm 2018, Vukovic thi đấu cho CLB Olimpik Donetsk của Ukraine, và cách đây gần 2 tháng anh tới Maritimo của Bồ Đào Nha – tất nhiên là sau khi hợp đồng cũ đã hết hạn.

Vukovic trong ngày ra mắt CLB Martitimo (Ảnh: Twitter)

Với thế giới bóng đá mà chúng ta thân thuộc, những bản hợp đồng với thời hạn vỏn vẹn vài tháng đó dường như quá lạ lẫm, nhưng thực tế thì thời hạn trung bình của các bản hợp đồng cầu thủ trên thế giới chỉ là 22,6 tháng – tức là chưa tới 2 năm.

David Low lại là một trường hợp khác. Cầu thủ 34 tuổi này vẫn đang đi tìm một đội bóng mới trong hơn 1 năm qua, nhưng anh hiểu rằng thời gian của mình đang dần cạn.  Low khởi đầu sự nghiệp chơi bóng tương đối muộn – 23 tuổi – nhưng đến lúc này, số quốc gia mà anh từng tới để đá bóng đã lên tới con số 12. Ngoài 2 năm thi đấu ở quê nhà Singapore, Low đã đặt chân tới Australia, New Zealand, Mỹ (CLB bị giải thể), Thụy Sĩ (CLB phá sản), Hungary (không được trả lương), Đức, Italia, Thái Lan (Không được trả lương), Iceland (bị loại vì hạn chế suất cầu thủ ngoài EU) và thậm chí là Mông Cổ.

David Low khi đang thi đấu tại Cameroon (Ảnh: The Guardian)

Bến đỗ gần nhất của Low là Cameroon. Đội bóng đầu tiên mà anh tham gia ở Lục địa đen là Canon Yaounde – đang chơi ở giải hạng Nhất Cameroon. Cũng như bao lần trước, anh chỉ nhận được một hợp đồng 4 tháng. Sau khi đáo hạn, anh chuyển sang một CLB Cameroon khác là Cosmos de Bafia, và đây cũng chỉ là một hợp đồng ngắn hạn.

“Trong những ngày tại Cameroon, tôi thấy vài cầu thủ giỏi – thậm chí là tuyển thủ quốc gia – chỉ nhận khoảng 1.000 tới 3.000 USD/tháng, nhưng phần lớn cầu thủ không được tới 1.000 USD/tháng. Tại các quốc gia châu Á cũng vậy, như Malaysia hay Thái Lan, và thậm chí là ở Đông Âu, nơi các đội bóng thường xuyên lâm vào khó khăn tài chính hay thậm chí là phá sản. Hầu hết cầu thủ đều giữ im lặng về chuyện này, như vậy họ mới kiếm được hợp đồng mới. Nhưng đó là ảo ảnh mà bóng đá đã tạo ra cho các cầu thủ trên khắp thế giới – Nó mang tới một viễn cảnh lung linh, nhưng không chó biết sự thật đằng sau.”

Sự bi quan của Low không phải là không có cơ sở, bởi anh đã trải qua rất nhiều nền bóng đá khác nhau.

“Thế giới bóng đá thực sự rất khắc nghiệt và tàn nhẫn. Các CĐV nghĩ rằng nó đẹp đẽ và hào nhoáng, nhưng không phải vậy. Chẳng ai tôn trọng hợp đồng cả. Ở vài nước họ thích là sa thải cầu thủ. Hầu hết các ông chủ trong giới bóng đá hoạt động trong lĩnh vực kinh tế hoặc chính trị – và có vài người bị phá sản. Nhiều cầu thủ sợ phải đứng lên bảo vệ chính mình bởi điều đó sẽ ảnh hưởng tới sự nghiệp, và các LĐBĐ và Bộ Thể thao cần phải ban hành các điều luật để bảo vệ cầu thủ.”

“Thậm chí ở các quốc gia Tây Âu, cuộc sống của cầu thủ ở các giải đấu cấp thấp cũng rất khó khăn. Mọi người tưởng châu Âu là thiên đường, nhưng thực tế là hầu hết các cầu thủ ở đó cũng rất khổ sở. Đó là một thế giới tàn nhẫn, nơi chỉ có kẻ mạnh nhất sống sót. Các đội bóng giàu có lẽ ra nên giúp những đội nghèo hơn. Sự mất cân đối giàu-nghèo là rất lớn.”

“Chúng tôi đi từ hợp đồng này tới hợp đồng khác với rất nhiều sự bất an. Đây là một nghề rất mạo hiểm, và tiền thì không bao giờ được đảm bảo.”

Comments

comments