Croatia và sự quyết tâm hun đúc từ khói lửa chiến tranh

* Tổng hợp từ bài viết của Warren Manger trên The Mirror và Amie Gordon trên Daily Mail

Tại World Cup 2018, ĐT Anh đã phá giải được lời nguyền ở loạt luân lưu, nhưng đối thủ tiếp theo của họ – ĐT Croatia – cũng là một chuyên gia trên chấm phạt đền.

Vậy điều gì đã tạo nên bản lĩnh ấy cho các tuyển thủ Croatia? Có lẽ là vì hầu hết bọn họ đều trải qua tuổi thơ với tiếng bom rơi đạn nổ trong Chiến tranh vùng Vịnh. Những biến cố liên tiếp đã hun đúc và biến quốc gia non trẻ này trở thành một biểu tượng của bóng đá thế giới, và ngôi sao lớn nhất của họ tại World Cup này – Luka Modric – cũng đã trải qua những ký ức khủng khiếp không kém bất kỳ đồng đội nào.

Năm 1991, chiến tranh giành độc lập của Croatia bùng nổ, và ngọn lửa tàn khốc nhanh chóng lan tới ấp Modrici, thuộc một ngôi làng gần thành phố Zadar. Cậu bé Luka Modric – được đặt theo tên của ông nội – khi ấy mới 6 tuổi đã phải tự lo cho mình khi cha mẹ đi làm ngày đêm ở các xưởng thép. Trong những năm tháng đầu đời, Luka chủ yếu sống với ông nội, bởi vậy anh luôn dành tình cảm đặc biệt cho ông.

Những tưởng cuộc sống ở một ngôi làng ven núi hẻo lánh sẽ không bị ảnh hưởng nhiều bởi chiến tranh, nhưng những tháng ngày êm đẹp chẳng kéo dài bao lâu. Tháng 12/1991, một nhóm quân Serbia tiến vào ấp Modrici đúng lúc ông Luka đang lùa gia súc đi ăn.

Chúng bắt ông cùng 5 dân làng khác và xử tử họ.

Croatia khói lửa trong chiến tranh vùng Vịnh (Ảnh: The Mirror)

Cái chết đột ngột của ông nội khiến gia đình Modric lo sợ, và cha mẹ anh quyết định rời khỏi Modrici. Họ sống tạm bợ trong một khách sạn không có điện và nước sạch. Cậu bé Luka cùng người chị Jasmina hàng ngày phải đối mặt với tiếng bom rơi đạn nổ, và không được phép đi xa khỏi khu vực khách sạn vì mìn được chôn khắp nơi.

Nhưng cuộc sống khốn khó không khiến cho cậu bé Luka mất đi sự vô tư. Với quả bóng tự làm, cậu chơi cùng các nhân viên khách sạn ở bãi đỗ xe, và mơ về một ngày nào đó mình sẽ được tự do chơi bóng khi chiến tranh kết thúc.

“Cậu ta làm vỡ kinh của cửa sổ khách sạn còn nhiều hơn bom nổ. Lúc nào cũng thấy cậu ta chơi bóng ở quanh khách sạn.”

Lúc này, Luka Modric đã 32 tuổi. Anh đã có một người vợ xinh đẹp cùng 3 đứa con kháu khỉnh, nhưng 7 năm sống lưu vọng và những ký ức về thời chiến vẫn in đậm trong tâm trí anh.

“Khi chiến tranh nổ ra và chúng tôi phải lưu vong, đó là quãng thời gian khó khăn. Khi ấy tôi 6 tuổi. Mọi thứ vẫn in đậm trong trí óc tôi, nhưng đó không phải thứ tôi muốn nhớ hay nghĩ tới. Chúng tôi sống nhiều năm trong một khách sạn, thiếu thốn đủ thứ, nhưng tôi còn có bóng đá. Miếng đệm ống chân đầu tiên của tôi còn có hình Ronaldo cơ, tôi thích chúng vô cùng.”

“Chiến tranh giúp tôi mạnh mẽ hơn. Đó là quãng thời gian khó khăn của gia đình tôi. Tôi không muốn bị nó đeo đẳng, nhưng cũng không muốn quên đi.” – Luka Modric

Luka Modric đã trải qua tuổi thơ với tiếng bom rơi đạn nổ (Ảnh: Getty)

Chiến tranh vùng Vịnh kéo dài từ năm 1991 tới 2001 và cướp đi mạng sống của hơn 140.000 người, và tất nhiên Luka Modric không phải là người duy nhất trong ĐT Croatia phải trải qua những năm tháng chiến tranh. Trung vệ Vedran Corluka cũng từng phải tận mắt thấy thị trấn Modran nhỏ bé – nơi anh sinh ra và lớn lên – chìm trong biển lửa.

“Đó là cái chết và sự hủy diệt. Khi bạn thấy những thứ đó thì mọi vấn đề khác thật quá nhỏ nhoi.” – Vedran Corluka

Một cái tên quen thuộc khác là Dejan Lovren. Khi gia đình anh rời bỏ quê hương Nam Tư để nương nhờ ông ngoại ở Munich thì anh mới 3 tuổi, nhưng những đêm ác mộng tại ngôi làng Kraljeva Sutjeska vẫn ám ảnh anh tới tận ngày nay. Còn với thủ thành Danijel Subasic, tuổi thơ của anh là những ngày tháng trong hầm tránh bom ở thành phố Zadar.

“Tôi nhớ như in tiếng còi báo động. Tiếng bom nổ ngay gần làm tôi sợ chết khiếp, và một người chú của tôi bị giết hại bằng dao. Quả thật rất may mắn khi ông lo liệu được giấy tờ để gia đình tôi chuyển tới Đức. Nếu không, có lẽ cả nhà tôi giờ đã nằm im dưới mộ rồi.” – Dejan Lovren

Tuổi thơ của thủ thành Danijel Subasic cũng gắn liền với hầm tránh bom (Ảnh: FourFourTwo)

Ít ai biết rằng đất nước Croatia đã trải qua rất nhiều thăng trầm. Các nhà khoa học đã chỉ ra rằng người Croats là một trong những chủng tộc có chiều cao tốt nhất châu Âu, và tính cách của họ cũng rất cương trực. Trung bình đàn ông ở đây cao 1m80, còn phụ nữ là 1m65. Thậm chí tại thành phố Drnis, đàn ông có chiều cao trung bình tới 1m86.

Những ngày tháng đẫm máu nhất của quốc gia này là vào Thế chiến II, khi nhà Độc tài Ante Pavelic – một người tôn sung chủ nghĩa Phát xít – biến Chính phủ Croatia thành bù nhìn cho Đức Quốc xã. Với nòng cốt là tổ chức theo chủ nghĩa Phát xít cực đoan có tên Ustasha, chính quyền của Pavelic liên quan tới rất nhiều vụ thảm sát đẫm máu, khiến hơn 500.000 người Serbs, Gypsy và Do Thái bỏ mạng.

Sau Thế chiến II, Croatia là một phần của Liên bang Nam Tư cho tới khi Thống chế Josip Tito qua đời năm 1980.

Năm 1991, cuộc chiến tranh giành độc lập của Croatia nổ ra, và kết thúc vào năm 1995.

Nhà độc tài Ante Pavlevic (Ảnh: The Mirror)

Ngày nay, Croatia là một quốc gia xinh đẹp với dân số khoảng 4 triệu người. Ngoài ra, mỗi năm đất nước này đều đón một lượng lớn du khách nhờ vào những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp, đặc biệt là bờ biển Dalmatia mê hồn.

World Cup 2018 mới là lần thứ 2 Croatia giành quyền vào vòng knock-out. 20 năm trước, ĐT Croatia của những Davor Suker, Slaven Bilic và Zvonimir Boban cũng lọt vào tới Bán kết và chỉ chịu thua trước đội chủ nhà Pháp. Lần này, họ đã đánh bại đội chủ nhà của World Cup 2018 là ĐT Nga, và đó là lý do để các cầu thủ Croatia tin tưởng vào một kỳ World Cup thành công hơn nữa.

“Bạn phải hiểu vài điều về người Croatia. Sau tất cả những gì đã xảy ra, đặc biệt là chiến tranh, chúng tôi trở nên mạnh mẽ và gai góc hơn. Cuộc sống với chúng tôi không dễ dàng gì. Chiến tranh đã làm chúng tôi mạnh mẽ và khó bị đánh bại hơn. Rất khó để khiến người Croatia gục ngã bởi chúng tôi luôn quyết tâm đứng vững trước nghịch cảnh và chứng tỏ rằng mình có thể thành công. Cha tôi đã phải đấu tranh để tôi được đá bóng. Ông ấy không mua miếng đệm ống chân cho tôi, nhưng riêng học phí để tập đá bóng cũng là cả đống tiền, rồi còn mua giày và các phụ kiện khác nữa. Giờ đây cha tôi vẫn làm trong quân đội, là một kỹ sư máy bay, nhưng ông ấy vẫn luôn tìm cách ủng hộ tôi theo nghiệp bóng đá.”

“Hy vọng chúng tôi sẽ tiến xa hơn năm 1998. Chúng tôi có đủ điều kiện để làm việc đó – đội hình tốt, HLV giỏi, và tôi hy vọng mình sẽ làm đủ tốt để đưa đội vào Chung kết.” – Luka Modric.

Comments

comments