Argentina và nguy cơ bị loại ngay vòng bảng World Cup 2018

Không có thủ môn giỏi

Kể từ sau Carlos Roa của World Cup 1998, Argentina vẫn luôn phải điên đầu trong việc tìm một thủ môn đáng tin cậy. Rất nhiều cái tên được kỳ vọng, từ Leo Franco, Roberto Abbondanzieri rồi German Lux, song mãi tới gần đây, Sergio Romero mới mang tới sự yên tâm trước khung gỗ của Albiceleste.

Nhưng chấn thương đã khiến Romero không thể dự kỳ World Cup này, và thủ môn trở thành bài toán khiến HLV Jorge Sampaoli phải đau đầu. Cả 3 thủ môn tới Nga lần này đều sàn sàn về trình độ, và không ai được đánh giá cao. Trong số này, Nahuel Guzman là người có ít khả năng được ra sân nhất, bởi thực tế HLV Sampaoli chỉ gọi anh như một phương án thay thế, vì danh sách đăng ký tại World Cup phải có ít nhất 3 thủ môn. Franco Armani là người có phong độ ổn định nhất, song anh lại có quá ít kinh nghiệm thi đấu quốc tế.

Willy Caballero là người giàu kinh nghiệm chinh chiến ở đấu trường quốc tế nhất, song tại Manchester City rồi Chelsea, anh luôn phải đóng vai dự bị và thường xuyên có những pha xử lý không an toàn. Điều tương tự đã xảy ra trong 2 trận đấu vừa qua của Argentina, đặc biệt là pha “mớm bóng” để Ante Rebic mở tỉ số trong trận đấu với Croatia.

Willy Caballero mắc sai lầm ngớ ngẩn trong trận đấu với Croatia (Ảnh: FourFourTwo)

Sau những thất vọng, liệu Jorge Sampaoli có tạo điều kiện để Armani ra sân trong trận đấu cuối cùng với Nigeria? Có lẽ là không. Là một người có tính cách thận trọng, nhiều khả năng Sampaoli sẽ tiếp tục sử dụng Caballero vì kinh nghiệm của anh. Bởi trong một trận sinh tử, kinh nghiệm là điều rất khó thay thế.

Làm thế nào để phát huy tài năng của Messi?

Một vấn đề nữa mà Argentina phải đối mặt chính là… Lionel Messi.

Chính xác hơn thì đó là việc phải làm thế nào để sử dụng các vệ tinh xung quanh hòng phát huy tối đa hiệu quả của siêu sao này.

Thực tế hàng công của ĐT Argentina lúc này vừa thiếu lại vừa.. thừa. Họ thừa thãi tiền đạo đến nỗi không triệu tập một cầu thủ đã ghi tới 29 bàn tại Serie A mùa giải vừa qua là Mauro Icardi. Ngay cả ở hàng tiền vệ, những cái tên mà Sampaoli chọn đều có lối chơi và khu vực hoạt động khá tương đồng nhau : Angel Di Maria, Eduardo Salvio và Christian Pavon có xu hướng chạy cắt từ biên vào khu cấm địa, Giovani Lo Celso và Manuel Lanzini ưa thích nhất vị trí tiền vệ công, trong khi Paulo Dybala và Sergio Aguero có xu hướng lùi sâu để tìm kiếm bóng…

Nhưng vấn đề ở chỗ: Người chơi tốt nhất ở tất cả các vị trí kể trên trong đội tuyển Argentina chính là Messi.

Argentina có nhiều ngôi sao, nhưng họ không thể tận dụng tài năng của Messi (Ảnh: Hindustan Times)

Vì không có 3-4 Messi trong đội hình, nên HLV HLV Sampaoli từng sử dụng sơ đồ 3 tiền đạo cùng Messi chơi phía sau như một “số 10”. Trên lý thuyết, đó sẽ là một hàng công siêu mạnh với những cá nhân kiệt xuất,  song kết quả thu về lại không hề khả quan. Họ chỉ có được chiến thắng 1-0 trước một ĐT Nga đang rệu rã, và bại trận 2-4 trước Nigeria.

Vấn đề của phương án này nằm ở chỗ khi sử dụng tới 4 ngôi sao tấn công, thì Argentina sẽ bị thiếu hụt lực lượng ở khu vực giữa sân. Các ngôi sao của Albiceleste có thể là những kỹ thuật gia kiệt xuất, nhưng xét về thể hình thì chỉ duy nhất Gonzalo Higuain có khả năng đọ sức với các hậu vệ đối phương. Bởi vậy khi đối mặt với một Nigeria gồm những cầu thủ giàu thể lực và tốc độ ở tuyến tiền vệ, việc họ bại trận là điều dễ hiểu.

Một phương án khác là sử dụng sơ đồ cổ điển 4-4-2, với Messi chơi tiền đạo lùi để hỗ trợ 1 trung phong duy nhất. Đây là phương án mà HLV Sampaoli đã sử dụng trong chiến thắng 4-0 trước Haiti, với Angel Di Maria, Manuel Lanzini ở 2 cánh, Higuain đá cắm và Giovani Lo Celso chơi sau lưng Messi. Tuy nhiên, Haiti là đối thủ quá yếu để khẳng định sơ đồ này thành công.

Sergio Aguero và Messi không thể xuyên phá khung thành của Croatia (Ảnh: Goal.com)

2 trận đấu vừa qua, HLV Sampaoli sử dụng 2 đội hình khác nhau: Trước Iceland là 4-2-3-1 với Messi chơi ngay sau lưng Sergio Aguero, còn trước Croatia là 3-4-3 với Meza và Messi hộ công, tuy nhiên kết quả của cả 2 sơ đồ này đều là nỗi thất vọng. Vấn đề nằm ở chỗ hàng tiền vệ của Argentina không thể đua thể lực với 2 đối thủ kể trên và dần bị lép vế theo thời gian.

Tuy nhiên trận đấu cuối cùng với Nigeria thì không như vậy. Xét về lực lượng, các tiền vệ trung tâm của đội bóng châu Phi không mạnh như 2 đối thủ đã qua, nên nhiều khả năng Albiceleste sẽ không bị áp chế quá nhiều ở giữa sân như 2 trận đã qua. Song mối nguy từ 2 cánh lại lớn hơn bởi “Đại bàng xanh” sở hữu những Ahmed Musa, Victor Moses hay Alex Iwobi có tốc độ và khả năng leo biên rất tốt.

Không có phương án đánh biên tốt

Thông thường nếu có các tiền đạo cánh có khả năng chạy cắt vào khu cấm địa để săn bàn, thì vai trò của cặp hậu vệ cánh là vô cùng cần thiết. Tiêu biểu trong lối chơi này chính là Barcelona. Trong thời kỳ hoàng kim của mình, đội bóng xứ Catalan luôn chơi với 2 tiền đạo cánh bó vào trong, nhưng điều quan trọng là ở sau lưng họ là những Jordi Alba và Dani Alves – Các hậu vệ có khả năng tấn công biên xuất sắc.

Vấn đề nằm ở chỗ ĐT Argentina hiện không có những mẫu hậu vệ như vậy. Tại các kỳ World Cup trước, Albiceleste có những cái tên như Javier Zanetti, Juan Pablo Sorin, Lionel Scaloni hay gần đây nhất là Pablo Zabaleta… đó đều là những cầu thủ toàn diện cả công lẫn thủ và đặc biệt là khả năng leo biên rất hiệu quả. Tuy nhiên, những hậu vệ biên mà HLV Jorge Sampaoli đem tới Nga lại không có ai như vậy.

Nicolas Tagliafico và Gabriel Mercado – những cầu thủ có tên trong đội hình xuất phát với Croatia vừa qua – đều là các hậu vệ nặng về phòng ngự. Cristian Ansaldi là cầu thủ có khả năng hỗ trợ tấn công tốt nhất, song anh không phải cái tên được HLV Jorge Sampaoli thường xuyên sử dụng, và chỉ được gọi vì có thể chơi được ở nhiều vị trí mà thôi.

Nicolas Tagliafico không phải hậu vệ có khả năng hỗ trợ tấn công tốt (Ảnh: New York Times)

Cái tên còn lại – Eduardo Salvio đã được sử dụng trong trận đấu với Croatia, song nhiệm vụ của anh lại nặng về phòng ngự, trái với sở trường tấn công của mình. Tại cấp CLB, Salvio là một tiền vệ,  thậm chí là tiền đạo cánh, thế nên việc anh không thể hoàn thành tốt vai trò phòng ngự trong trận đấu vừa qua là điều dễ hiểu.

Và mối lo đến từ 2 biên sẽ càng lớn hơn trước Nigeria.

Những quyết định khó hiểu của HLV Sampaoli

Sự bằng giữa các tuyến – đó chính là bài toán hóc búa mà các đời HLV Argentina phải đối mặt trong nhiều năm qua. Argentina luôn thừa mứa cầu thủ tấn công, song lại không mấy khi sản sinh ra tài năng ở các tuyến còn lại. Tại kỳ World Cup 2018 này, HLV Sampaoli đã cố gắng triệu tập những tên tuổi lớn nhất của Argentina, song khoảng trống lực lượng vẫn hiện ra rất rõ ràng.

Không phải Argentina không có phương án khỏa lấp những chỗ trống ấy, nhưng HLV Sampaoli lại quyết định không sử dụng họ. Ở vị trí thủ môn, Sampaoli đã gây ngạc nhiên khi không triệu tập thủ thành Geronimo Rulli, nhưng lại càng ngạc nhiên hơn khi ông lại quyết định gọi Nahuel Guzman chứ không phải là thủ môn đang bắt chính tại CLB Real Sociedad.

Không hiểu vì sao Sampaoli không gọi Geronimo Rulli của Real Sociedad (Ảnh: Getty)

Ở tuyến giữa, quyết định gạt đi Leandro Paredes của HLV Sampaoli cũng khiến nhiều người cảm thấy khó hiểu. Mùa giải 2016/17, anh là một trong những nhân tố quan trọng giúp AS Roma giành vị trí Á quân, rồi khi chuyển sang CLB Zenit St. Petersbourg, anh tiếp tục tỏa sáng với 4 bàn thắng và 8 đường kiên tạo ngay trong mùa giải đầu tiên. Không chỉ có phong độ ổn định, khả năng thích nghi cũng là điểm cộng lớn cho Paredes khi anh đã có 1 năm để làm quen với khí hậu và văn hóa nước Nga.

Tương tự Rulli và Paredes, Angel Correa của Atletico Madrid cũng không có tên, dù cho anh là một trong những trụ cột của Atletico Madrid ở mùa giải vừa qua. Khi Manuel Lanzini bị đứt dây chằng đầu gối và bỏ lỡ World Cup, nhiều người đã tin rằng Sampaoli sẽ gọi Correa, bởi với những gì đã thể hiện và kinh nghiệm thi đấu quốc tế dày dạn, anh thậm chí nên có tên trong danh sách 23 cầu thủ đầu tiên. Nhưng rồi Sampaoli quyết định sử dụng Enzo Perez, một cầu thủ năm nay đã 32 tuổi và hiện đang chơi bóng cho CLB River Plate.

Nhưng cái tên lớn nhất mà HLV Sampaoli bỏ qua trong danh sách 23 cầu thủ chính là Mauro Icardi. 29 bàn thắng trong 36 lần ra sân tại một giải đấu hàng đầu như Serie A, xét về chuyên môn, không ai hiểu vì sao tiền đạo của Inter lại không thể đến Nga dự World Cup. Dường như nguyên nhân duy nhất ngăn cản Icardi đến với ĐT Argentina chính là… Lionel Messi, khi anh và ngôi sao số một của đội tuyển vẫn tồn tại những xích mích kể từ sau vụ việc anh ngầm hẹn hò với vợ của bạn thân Messi là Maxi Lopez.

Mauro Icardi ghi 29 bàn tại Serie A và phải ngồi nhà xem World Cup (Ảnh: FourFourTwo)

Với những vấn đề quá lớn như vậy, thật dễ hiểu khi ĐT Argentina thi đấu chật vật tại World Cup lần này. Chưa kể những đội bóng lớn như Pháp, Đức hay Brazil, những Croatia hay Nigeria cũng đủ khả năng khai thác những lỗ hổng lực lượng đang hiển hiện rõ ràng trong đội hình của Argentina và buộc họ phải ôm hận.

Đây có lẽ là kỳ World Cup cuối cùng của Lionel Messi, và tất nhiên anh muốn hướng tới chức vô địch, song nhiều khả năng anh sẽ phải giã từ giải đấu này ngay tại… vòng bảng.

Comments

comments