Pique phỏng vấn Buffon: “Tôi là một gã đậm chất Ý”

Dịch từ bài phỏng vấn của Gerard Pique trên The Player’s Tribute

Gerard Pique: Gigi, cảm ơn anh đã đồng ý gặp tôi ngay tại sân tập ở Turin. Tôi đã đọc rất nhiều về anh, và biết rằng cha mẹ và các chị em của anh cũng là các VĐV

Gianluigi Buffon: Vâng, tôi sinh ra trong một gia đình có truyền thống thể thao. Tôi luôn biết rằng thể thao là tương lai của tôi, ngay từ khi còn bé tí. Cha và mẹ tôi đều là các VĐV cấp quốc gia. 2 chị gái cũng chơi bóng chuyền ở giải Hạng Nhất. Một người thậm chí đã giành Champions League bóng chuyền, không như tôi. Tôi không có được vinh dự đó. Là thành viên trẻ nhất trong một gia đình nổi tiếng về thể thao, tôi luôn muốn chứng tỏ khả năng của mình và cho mọi người thấy mình có thể làm gì. Tôi may mắn khi tìm thấy bóng đá và trở thành thủ môn.

Pique: Kỷ niêm đầu tiên của anh với bóng đá khi còn nhỏ là gì?

Buffon: Kỷ niệm đầu tiên? Tôi nghĩ là năm 4 tuổi. World Cup 1982, và Italia vô địch.

Pique: Lúc đó tôi còn chưa ra đời!

Buffon: Khi ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu về World Cup, nhưng tôi nhớ hình ảnh mọi người nhảy lên trước màn hình TV, cuồng nhiệt chúc mừng cho ĐT Italia. Sau này tôi chơi bóng và nhận ra hứng thú của mình với trái bóng tròn. Tôi dành mọi buổi chiều để đá bóng, và sau đó nghe cách mọi người hét lên ăn mừng thành công của đội tuyển.

Gianluigi Buffon – Thủ môn vĩ đại của bóng đá Italia (Ảnh: Twitter)

Pique: Anh khởi đầu sự nghiệp tại Parma, chơi trận đầu năm 17 tuổi trước Milan, và không để thủng lưới.

Buffon: Phải.

Pque: Giấc mơ với mọi thủ môn.

Buffon: Đúng vậy.

Pique: Anh cảm thấy thế nào khi còn trẻ như vậy lại được bắt chính trong 1 đội bóng như Parma – một trong những tên tuổi lớn nhất nước Ý khi ấy?

Buffon: Từ giữa thập niên 90, trong khoảng 10 năm, Parma là một trong những đội mạnh của Châu Âu. Trong 10 năm đó, họ đã có 2 danh hiệu UEFA Cup, 1 Cúp Quốc gia Italia và 1 Siêu cúp Châu Âu. Đó là một đội bóng đẳng cấp. Trận đấu đó cũng rất quan trọng. Chúng tôi đang dẫn đầu BXH, hơn Milan 1 điểm, trong khi họ có những cầu thủ vĩ đại như Baggio, Weah, Savicevic hay Maldini. Khi đó tôi mới 17 tuổi và muốn được thi đấu. Sáng hôm đó, khi nhận được tin mình bắt chính, phải nói rằng tôi rất tự hào và không hề sợ sệt. Tôi nhớ mãi khoảnh khắc này, bởi đó là cơ hội để tôi cho cả thế giới thấy Buffon là ai, và cậu ta bắt gôn giỏi thế nào. Sự hứng thú đã lấn át sợ hãi trước trận đấu đó.

Buffon trong màu áo Parma (Ảnh: Sky Sports)

Pique: Rồi năm 19 tuổi anh có trận đầu trong màu áo ĐT Italia. Trận đấu với ĐT Nga.

Buffon: Đó là lần thứ 5 hay 6 gì đó HLV Maldini chọn tôi, nhưng trước đó tôi không có cơ hội ra sân bởi những thủ môn khác như Peruzzi hay Pagliuca xứng đáng hơn. Đó là trận đấu thuộc vòng sơ loại World Cup tại Pháp. Chúng tôi gặp Nga tại Moscow. Phút 25, Pagliuca bị chấn thương đầu gối, và tôi được yêu cầu chuẩn bị. Khi ấy tôi vẫn còn là một chàng trai đầy khao khát. Tôi không sợ hãi gì cả, nhưng khi biết mình chuẩn bị vào sân thì tôi lại không mấy vui vẻ, vì mặt sân khi ấy phủ đầy tuyết. Đó là một trận đấu có ảnh hưởng quan trọng tới khả năng vượt qua vòng sơ loại của Italia. Tôi bắt đầu khởi động và vào sân 2 phút sau đó. Một khi đứng trên sân, tôi tập trung hết mức có thể. Mọi sợ hãi đều biến mất, và tôi có khoảng 1 giờ chơi bóng. 5 phút sau khi vào sân, Nga có cơ hội ghi bàn, và tôi đã có một cú cản bóng ở bên trái. Điều đó giúp tôi bắt nhịp với trận đấu.

Pique: Anh đã đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ đã dự 5 kỳ World Cup. Chỉ 3 người từng làm được điều này, đó là anh, Matthaeus và… vâng, một người Mexico.

Buffon: Một thủ môn người Mexico.

Pique: Cảm giác của anh thế nào?

Buffon: Rất tuyệt. Tự hào nữa. Đó là một chặng đường dài. Tôi đã nỗ lực rất nhiều để tiếp nối con đường này.

Pique: Anh đã phải làm những gì?

Buffon: Bạn cần tài năng, nhưng nỗ lực còn quan tọng hơn bởi đôi khi khó khăn sẽ ập đến. Đôi khi nó là số phận, bởi không phải ai cũng ưu ái được dự 5 kỳ World Cup. Thật tuyệt khi được dự 2 kỳ ở châu Âu, 1 ở châu Á, 1 ở châu Phĩ và 1 châu Mỹ.

Pique: Tôi đã không nhận ra điều đấy!

Buffon: Tôi đã chơi bóng ở mọi châu lục. Sẽ thật đặc biệt nếu được dự kỳ World Cup thứ 6, nhưng thỉnh thoảng bạn phải chấp nhận thực tại. Tôi không có may mắn được chơi tại kỳ World Cup thứ 6.

Gianluigi Buffon sau thất bại trước Thụy Điển tại vòng play-off World Cup 2018 (Ảnh: Getty)

Pique: Trong quãng thời gian tại ĐT Italia, chức vô địch World Cup tại Đức năm 2006 có lẽ là tuyệt vời nhất. Anh nhớ gì về chiến công này? Và cảm giác của anh thế nào?

Buffon: Con đường mà chúng tôi trải qua để tới trận Chung kết World Cup tại Đức rất đặc biệt với người Italia, chưa kể tới chiến thắng sau đó. Ở đó có rất nhiều người Italia nhập cư, và họ đã đảm bảo cho chúng tôi cảm thấy như ở nhà. Tôi nhớ rất nhiều niềm vui, các buổi tiệc và cảm xúc. Chúng tôi chưa bao giờ thấy cô đơn. Tôi có 2 kỷ niệm tuyệt vời nhất, trận Bán kết trước ĐT Đức tại Dortmund.

Pique: 2-0.

Buffon: 2-0, nhưng đó là một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất cuộc đời tôi. Mỗi khi nghĩ tới nó, tôi thấy thật tệ. Làm sao một ai đó có thể đứng trước sức ép và những xúc cảm mạnh như vậy? Trước ĐT Đức thì lại càng tệ hơn. Nhưng rồi chúng tôi giành chiến thắng 2-0 ở phút bù giờ. Khi chúng tôi về khách sạn lúc 5 giờ sáng, có hơn 10.000 người đã đợi sẵn.

World Cup 2006 là thành công lớn nhất của Buffon (Ảnh: FourFourTwo)

Pique: Thật tuyệt vời.

Buffon: Điều đặc biệt là sau khi đánh bại Đức, chúng tôi lại rất bình tĩnh, như thể mình đã vô địch World Cup vậy. Điên thật.

Pique: Thật không dễ dàng gì khi lọt vào Chung kết mà ăn mừng như thể bạn đã giành chức vô địch World Cup. Vâng, đó là điều tệ nhất!

Buffon: Đúng là điên rồ. Sau 12 năm tôi nhìn lại ĐT Pháp mới thấy họ mạnh đến thế nào. Dù là chúng tôi thắng, nhưng sự thật là chúng tôi đã phải đối mặt với 1 đội bóng mạnh thực sự. Một tập thể khiến bạn tin rằng có thể đánh bại đối thủ, điều đó sẽ cho bạn sự lạc quan và sức mạnh để đánh bại bất kỳ đối thủ nào. Chúng tôi lúc đó đang hưng phấn. Chúng tôi không sợ một ai và cho rằng mình có thể đánh bại bất kỳ đối thủ nào. Điều đáng ngạc nhiên là tôi lại cảm thấy đỡ run hơn trước trận Chung kết với Pháp. Tôi ngủ 6-7 tiếng trước trận đấu với Đức, và chỉ 2 tiếng trước khi đấu với Pháp. Tôi nhớ mình cảm thấy không thoải mái lắm, vì những cảm xúc mãnh liệt không thể xua đi được, thế nên thật khó để nghỉ ngơi. Thật chẳng dễ dàng gì. Tôi nhớ rất rõ là sau chiến thắng đấy, chúng tôi không còn sức để cảm thấy hạnh phúc nữa – bởi chúng tôi đã phải tiêu tốn quá nhiều năng lượng và cảm xúc trong hành trình của mình, phải nói là như vậy. Một thời gian sau, niềm vui chiến thắng tại World Cup mới chạm tới chúng tôi.

Buffon cùng chức vô địch trên đất Đức (Ảnh: SI)

Pique: Rồi sau đó là Nam Phi 2010 và Brazil 2014, 2 giải đấu mà Italia đã chơi không tốt, và các anh đã không thể vượt qua vòng sơ loại năm 2018. Anh có nghĩ là Calcio – bóng đá Italia – cần phải cải tổ và tìm những giải pháp khác để trở lại đỉnh cao?

Buffon: Tôi nghĩ là… có gì đó không đúng. Tôi không thể tin là Italia không thể sản sinh ra các tài năng như trước kia. Khi tôi được lên tuyển, ở đó có Baggio, Del Piero, Totti, Inzaghi, Montella, Vieri – những cầu thủ vĩ đại và đầy tài năng. Trong 10 năm qua, Italia vẫn là một đội bóng mạnh. Chúng tôi không hề tệ chút nào, nhưng nếu không có những tài năng như trước đây, nếu không có các cầu thủ đẳng cấp, thì sẽ khó mà giành được chiến thắng. Danh dự và sự nỗ lực đã giúp chúng tôi tiến bước trong 10 năm qua. Chúng tôi có thành tích không tốt, nhưng cũng lọt vào Chung kết Euro 2012 và để lại ấn tượng đẹp tại 2016. Chính danh dự đã giúp chúng tôi làm được nhiều hơn những gì mà người ta kỳ vọng.

Pique: Anh có nghĩ là Serie A, xét về chất lượng giải đấu, đang kém hơn một chút so với Premier League hay La Liga? Rằng Juventus là đội bóng duy nhất có khả năng vô địch Champions League?

Buffon: Có lẽ. Có lẽ sự thật là vậy. Nhưng tôi cũng nghĩ tới những CLB hay ĐTQG khác. Như Pháp chẳng hạn, họ luôn có các cầu thủ ở nước ngoài. Tây Ban Nha nữa, rất nhiều tuyển thủ chơi bóng ở các giải khác. Vấn đề của chúng tôi không phải là giải đấu, mà là cá nhân, đặc biệt là các cầu thủ.

Pique: Thiếu hụt nhân tài ư?

Buffon: Vâng. Serie A thì có thể xuống cấp, nhưng nếu chúng tôi tiếp tục sản sinh được những cầu thủ giỏi, thì họ có thể tới chơi cho Paris Saint-Germain hay Real Madrid. Khi ấy ĐTQG vẫn giữ được đẳng cấp cao. Nhưng trừ Verratti đang chơi ở PSG, chúng tôi không có những cầu thủ – trừ Juventus – đang chơi ở những đội bóng hàng đầu châu Âu. Vấn đề là vậy.

Theo Buffon, vấn đề của Calcio hiện tại nằm ở các cầu thủ (Ảnh: Fox Sports)

Pique: Một bước ngoặt trong sự nghiệp của anh tại Juventus, là khi bị đánh xuống hạng Serie B, nhưng anh đã quyết định ở lại với đội bóng. Có vẻ như anh muốn ở lại Juventus vì tình yêu, nhưng điều này cũng tiềm ẩn nguy cơ rất lớn. Anh có thể chọn 1 đội bóng khác để hoàn thành giấc mơ vô địch Champions League, nhưng lại quyết định ở lại và chơi ở Serie B. Cảm giác của anh khi chơi ở Serie B thế nào? Và đó có phải là một quyết định đúng?

Buffon: Khi tôi quyết định ở lại Serie B, tôi cảm thấy vui vì đã làm thế. Vì tôi nghĩ rằng có những người, những cầu thủ có cơ hội mang cho môn thể thao này chút hy vọng qua các quyết định của mình, cũng như cộng đồng và các CĐV. Đó là lúc phải có ai đó như tôi gửi đi thông điệp: Các cầu thủ cũng có cảm xúc, và bóng đá có nhiều thứ hơn là tiếng tăm và tiền bạc. Nếu trở lại, tôi vẫn sẽ làm thế. Chúng tôi vô địch Serie B, nhưng đó là năm rất vui. Rồi sau 2 năm thành công khi đứng thứ 2 và thứ 3, chúng tôi trải qua 2 hay 3 năm tệ hại. Juventus khi ấy hoàn toàn lạc hướng. Chúng tôi mất đi tinh thần, tính cách và truyền thống của mình. Có những năm chúng tôi kết thúc ở vị trí thứ 6 hay 7, và tôi tự hỏi “Mình đã chọn cái quái gì thế này?” Nhưng tất nhiên là nói thầm thôi, bởi tôi luôn là người lạc quan và chủ động. Tôi luôn tin rằng lao động miệt mài và giữ thái độ tích cực sẽ đem tới trái ngọt. Tôi vẫn thường nói vậy. 6 năm sau, khi một lần nữa được đeo mề đay vô địch, tôi đã rất hạnh phúc. Đó là lựa chọn khó khăn. 6 năm đầy trắc trở, nhất là khi bạn đã quen với chiến thắng… 6 năm đó chúng tôi không có nhiều cơ hội chơi tại Champions League. Tôi không được dự nhiều các giải châu Âu, nhưng với một chút nỗ lực, chúng tôi đã trở lại.

Pique: Anh có bao giờ nghĩ tới việc ra đi trong 6 năm đó không? Điều đáng ngạc nhiên là suốt 23 năm sự nghiệp, anh chỉ chơi cho 2 đội bóng, và cả 2 đều ở Italia. Anh chưa từng nghĩ tới việc chơi bóng ở nước ngoài sao?

Buffon: Tôi cũng rất thích điều đó, bởi tôi cũng thích hòa cùng những người khác, trải nghiệm lối sống khác và cách nghĩ khác. Nghe hấp dẫn đấy chứ. Nhưng sâu thẳm trong tôi là một gã đậm chất Ý. Tôi biết Italia có những hạn chế của mình, nhưng đó là thế giới mà tôi biết, nó khiến tôi mỉm cười và tôi thích nó. Xét về khía cạnh thể thao, tôi chưa từng, và vẫn không muốn rời nước Ý trừ khi buộc phải thế.

Buffon ăn mừng chức vô địch Serie B năm 2007 (Ảnh: Getty)

Pique: Anh đã chơi chuyên nghiệp 23 năm. Bóng đá đã thay đổi rất nhiều, và với một thủ môn, anh có thể thấy các thủ môn ngày nay phải chơi chân nhiều hơn. Anh đã chứng kiến sự chuyển đổi đó, rằng các thủ môn ngày càng phải sử dụng chân thành thạo hơn, nhưng có vẻ anh không thực sự cần điều đó.

Buffon: Theo tôi đó là một sự thay đổi tốt. Có thay đổi thì bóng đá mới tiến lên được. Nó khiến các trận đấu hào hứng hơn và ít thời gian chết hơn. Tôi cũng nghĩ là, với cá nhân tôi thì điều đó giúp tôi tiến lên, bởi mọi thủ môn phải sử dụng chân nhiều hơn và chơi khác đi. Họ phải biết cách phất bóng và ra vào hợp lý. Công việc này phức tạp hơn ngày trước nhiều. Với tôi còn tốt hơn nữa. Dù 40 tuổi nhưng tôi vẫn chơi bóng, bởi tôi thích thử thách và tiến lên.

Pique: Vài tháng trước, anh đã nói đây có thể là năm cuối cùng của mình. Tôi đã nói chuyện với Chiellini, và anh ấy nói với tôi là Buffon vẫn chưa muốn dừng lại. Anh có muốn bổ sung gì không? Tôi đã bỏ lỡ điều gì? Liệu chúng ta vẫn được thấy Buffon trong 2 năm tới chứ?

Buffon: Không ngạc nhiên. Tôi nghĩ là tuổi này, ai cũng phải tính toán cho vị trí của mình theo tháng, theo tuần hay bất kỳ lúc nào. Bởi điều quan trọng với các vận động viên như chúng ta – những người luôn thi đấu ở môi trưởng đỉnh cao – là phải luôn làm hết sức mình, duy trì phong độ để tồn tại ở đỉnh cao. Bạn phải có thể lực tốt, bởi bạn sẽ không thích cái cảnh những kết quả kém cỏi làm tổn thương danh dự của mình. Tôi là Buffon, và đó cũng là điều tôi muốn trở thành cho tới phút cuối cùng. Và khi tôi không còn là chính mình nữa, thì tôi sẽ ra đi. Trong vài tháng tới, tôi sẽ gặp Chủ tịch CLB và đánh giá vị trí của mình cẩn thận. Lúc này tôi cảm thấy hạnh phúc. Tôi hài lòng khi được chơi bóng, bởi tôi yêu bầu không khí này. Tôi có bạn bè và biết rằng mình có thể giúp họ trên sân cỏ. Nếu ngày nào đó tôi không thể giúp họ nữa, thì cũng không vấn đề giò. Bởi dù sao tôi cũng đã có một sự nghiệp vĩ đại rồi.

Buffon bắt tay Cristiano Ronaldo sau trận Tứ kết Champions League vừa qua (Ảnh: AP)

Pique: Anh có sợ việc giải nghệ không? Anh đã chơi bóng chuyên nghiệp hơn nửa đời. Liệu anh có sợ giải nghệ, rời bỏ bóng đá và bắt đầu một cuộc sống mà mình vẫn còn mù mờ?

Buffon: Nếu nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi cảm thấy rất bình thường, bởi tôi biết mình có tính tò mò. Ngày tôi giã từ bóng đấ, tôi sẽ tìm cách nào đó để không bị buồn chán, và sẽ luôn giữ cho bản thân bận rộn. Sau tất cả, các cầu thủ như chúng ta, những người đã sống trong các trận bóng đá quyết liệt, luôn phải giữ cho tâm trí mình tập trung và tìm kiếm một lý do để thức dây, một lý do để chiến đấu. Tôi chưa bao giờ thấy buồn chán hay cảm thấy nhớ nhung ánh mắt công chúng. Vấn đề duy nhất là cuộc đời tôi đã được định hình trong suốt 23 năm qua. Mỗi buổi sáng, tôi đều thức dậy với thời gian biểu trong đầu. Nhưng khi bạn có 24 giờ trước mắt mà không biết phải làm gì, thì đó lại là vấn đề.

Pique: Anh vẫn gắn bó với bóng đá chuyên nghiệp chứ? Anh có muốn đảm nhận một vị trí nào khi giải nghệ không?

Buffon: Tôi muốn tham gia các khóa học để trở thành Giám đốc, HLV trưởng hoặc HLV, rồi sau đó mới đưa ra chọn lựa mà không phải vội vàng gì.

Pique: Câu hỏi cuối cùng. Anh nói rằng bóng đá đã giúp anh trở thành một người tốt hơn. Nếu không chơi bóng, anh nghĩ mình sẽ làm gì?

Buffon: Chắc chắn là một người tệ hơn. Rất có thể tôi sẽ trở thành một giáo viên thể dục, như cha mẹ vậy. Tôi luôn hướng tới điều đó. Tôi thích thể thao và thích việc được bọn trẻ vây quanh, nhưng bóng đá giúp tôi trở thành một người tốt hơn bởi tôi luôn cho rằng tập thể quan trọng hơn cá nhân. Thật tuyệt khi được là 1 phần của tập thể và cùng chia sẻ chiến thắng cũng như thất bại. Điều đó khiến chúng ta bớt ích kỷ hơn. Tôi thấy điều đó thật đẹp, việc trở nên cởi mở hơn và chia sẻ với người khác những điều tốt đẹp nhất trong đời mình. Nổi tiếng cũng có mặt tốt và mặt xấu. Mặt xấu là khi bạn làm điều gì sai, nó sẽ tràn lan trên TV hay báo chí. Rồi hậu quả là những thông tin xấu đó sẽ khiến bạn nghĩ và nói với bản thân rằng mình không đáng phải chịu những tổn thương như vậy. “Mình phải cố không lặp lại điều đó, hành xử tốt hơn và trở thành người tốt hơn.” Những năm tháng thăng trầm với những vấn đề đó đã giúp tôi trưởng thành.

Chức vô địch Serie A 2017/18 khép lại 17 năm tại Juventus của Buffon (Ảnh: Sky Sports)

Pique: Với tư cách là cầu thủ, tôi biết bóng đá sẽ đẹp hơn khi có anh. Thật vinh hạnh khi được trò chuyện cùng anh hôm nay. Anh có biết là năm 21 tuổi, tôi đã phải chọn giữa Barca và Juventus? Suýt nữa là tôi đã có thể ở chung phòng thay đồ với anh đấy.

Buffon: Thật sao?

Pique: Thật vậy. Cảm ơn anh rất nhiều.

Buffon: Cảm ơn anh.

Comments

comments