Câu chuyện về hai chị em nhà Nainggolan

 *Tổng hợp từ bài viết của Oliver Kay trên The Times *

Tôi là một chiến binh!”

Radja Nainggolan khẳng định như vậy, lông mày nhướn cao, các đường xăm trên cơ thể giãn ra với vẻ đồng tình.

“Bất khả thi” là điều không bao giờ tồn tại trong từ điển của Nainggolan, dù cho đội bóng của anh có phải nhận thất bại nặng nề đến đâu. Chính nhờ điều đó mà AS Roma của anh đã vượt qua vòng tứ kết Champions League một cách thần kỳ – thua 1-4 ở trận lượt đi, nhưng thắng ngược 3-0 ở lượt về tại Olimpico, và lọt vào vòng trong nhờ luật bàn thắng sân khách.

“Chúng tôi đã làm được điều đó trước Barcelona, trước Messi và Suarez – và thậm chí họ gần như không có cơ hội dứt điểm.”

Dù sau đó đội bóng đã không thể một lần nữa tái lập màn lội ngược dòng này, nhưng chiến thắng 4-2 cũng đã nói lên tinh thần chiến đấu của AS Roma và cá nhân Radja Nainggolan, khi anh đứng dậy sau sai lầm ở đầu trận và đóng góp 1 cú đúp.

Radja Naiggolan tiếc nuối sau thất bại tại Bán kết Champions League (Ảnh: Goal.com)

Niềm tin kết hợp với tinh thần chiến đấu bền bỉ chính là đôi cánh để Nainggolan bay cao. Tất nhiên những phẩm chất đó không phải tự nhiên mà có. Anh không có một tuổi thơ hạnh phúc, thậm chí nếu nhìn lại thời niên thiếu của mình, có lẽ anh cũng không thể tin là có ngày mình sẽ trở thành một ngôi sao bóng đá.

Câu chuyện cuộc đời anh, một ngôi sao bóng đá hiếm hoi có dòng máu Indonesia, là một mảng đời với nhiều gam màu, và các hình xăm là một phần của câu chuyện. Rất nhiều hình trong đó gợi nhớ về người mẹ quá cố của anh, và rất nhiều hình khác liên hệ với người chị song sinh Riana.

Cuộc đời gắn bó 2 chị em Nainggolan theo cách thật đắc biệt. Riana sinh ra ngay trước nửa đêm ngày 3/5/1988, còn Radja ra đời khi đồng hồ đã điểm sang ngày mùng 4.

“Chị ấy sinh thứ 3, còn tôi là thứ 4, nên chị ấy là chị gái tôi. Nhưng tôi lại giống như anh trai hơn, vì tôi luôn phải trông chừng cho chị ấy.”

Hình ảnh lúc nhỏ của 2 chị em Radja và Riana Nainggolan (Ảnh: Twitter)

Hai chị em đều có hình xăm tên mình, và cùng xăm tên mẹ bằng ngôn ngữ Elves trong bộ phim nổi tiếng “Chúa tể của những chiếc nhẫn”.

“Thành thật mà nói, tôi chưa từng xem một tập phim nào. Đó chỉ là vì tôi không muốn diễn tả nó bằng chữ cái thông thường. Tôi muốn hình xăm của mình đặc biệt hơn là những chữ cái. Nhưng, đúng vậy, đó là tên của mẹ tôi, và còn có 1 hình nữa ở sau lưng.”

Nainggolan vẫn luôn tự hỏi không biết đời mình sẽ đi về đâu nếu anh không có một người mẹ luôn trông chừng và uốn nắn nghiêm khắc. Nơi 2 chị em lớn lên là một khu phức tạp ở thành phố Antwerp, và họ lớn lên mà không có sự chăm sóc của người cha – một con nghiện cờ bạc và bỏ mặc gia đình mình trong nghèo khó.

“Ông ấy trở về Indonesia. Gia đình chỉ có mình mẹ tôi, mọi chuyện vô cùng khó khăn, bà phải làm cật lực với 3 công việc khác nhau chỉ để trả hóa đơn hàng tháng. Thật khó khăn khi lớn lên trong hoàn cảnh như vậy. Tuổi trẻ của tôi chủ yếu là trên đường phố. Tôi có nhà cửa đấy, nhưng thường xuyên la cà ở ngoài đường đến tận đêm muộn. Tôi cũng không chú tâm đến việc học, và mắc vài sai lầm. Tôi ăn cắp – những thứ nhỏ thôi, nhưng thú thật là tôi cần được ăn, trong khi không đủ khả năng để mua thứ gì. Đó là quãng thời gian đáng quên trong đời tôi.”

Radja Nainggolan từng đến Indonesia để tìm cách hàn gắn với cha mình nhưng thất bại (Ảnh: Tempo.co)

Đến lúc này, tình cha con vẫn là điều gì đó xa lạ với Radja Nainggolan. Năm 2013, anh gặp lại cha mình trong chuyến đi tới Indonesia với hy vọng hàn gắn lại mối quan hệ, song một lần nữa anh phải thất vọng khi câu chuyện nhanh chóng xoay sang vấn đề tiền bạc.

“Thực ra tôi không cảm thấy đau, bởi trước đó tôi cũng chẳng có cảm giác nhớ nhung gì ông ấy. Với tôi, ông ấy chỉ là một người bình thường, như bao người khác. Tôi đã muốn cho ông ấy cơ hội, nhưng ông ấy không nhận. Với tôi, đó là kết thúc.”

Bóng đá đã mang một lựa chọn mới, bên cạnh việc trở thành tội phạm. Tài năng của Nainggolan đã thu hút trung tâm bóng đá Germinal Beerschot – nơi anh có những Jan Vertonghen, Toby Alderweireld và Mousa Dembele làm đồng đội. Tài năng của 3 cái tên nói trên đã đưa họ tới với Hà Lan, Vertonghen và Alderweireld gia nhập Ajax, còn Dembele tới với Willem II.

Nainggolan thì chọn con đường gần hơn và ít danh tiếng hơn. Chàng trai 17 tuổi gốc Indonesia tới với nước Ý theo lời mời gọi của Piacenza với mức lương 1.400 Euro/tháng – quá bèo bọt so với mức trung bình của một cầu thủ chuyên nghiệp, kể cả trong năm 2005, nhưng số tiền đó đã giúp gia đình anh đổi đời.

Nainggolan gia nhập Piacenza với mức lương bèo bọt (Ảnh: Zimbio)

“Sau 6 tháng, tôi muốn về nhà vì cuộc sống khó khăn quá. Khác biệt ngôn ngữ, học hỏi về văn hóa nước Ý, và phải rời xa gia đình. Có lúc tôi đã tự nhủ: ‘OK, có lẽ tốt hơn mình nên trở về.’ Nhưng khi bạn muốn điều gì trong đời, bạn phải đấu tranh để giành lấy nó. Tôi củng cố niềm tin và quyết tâm ở lại. Thật tốt khi tôi đã làm thế.”

Nhưng khi Nainggolan đang tạo dựng được tên tuổi tại Italia, thì mẹ anh đột ngột qua đời vì ung thư.

“Đó là một tin khủng khiếp, và tôi cho rằng với Riana điều đó còn khó chấp nhận hơn nữa. Tôi đã ở Italia, sống xa nhà một thời gian, trở thành một người đàn ông, trong khi chị tôi ở nhà, vẫn đang đi học, và khi mẹ mất thì chị ấy trắng tay. Mẹ đã cố gắng thu xếp mọi thứ cho chị ấy, và giờ đây chị ấy phải vừa phải đi học, vừa phải giặt đồ và làm các việc khác nữa. Đến giờ chị ấy vẫn chưa quên được quãng thời gian đó.”

Riana là một cầu thủ. Cô chơi bóng từ năm 4 tuổi và cùng lớn lên với Radja trên các con đường ở Antwerp. Mùa giải trước, cô chơi cho đội bóng đá nữ Roma, còn mùa này là đội futsal Città di Porto San Giorgio.

2 bà chị nổi tiếng: Riana Nainggolan và Melania Gabbiadini (Ảnh: Gazzetta Regionale)

Liệu Riana có phải là một Radja phiên bản nữ?

“Không. Chị ấy có lối chơi mềm mại hơn tôi. Chị ấy có kỹ thuật tốt, nhưng không khỏe bằng tôi. Hiện giờ chị ấy và bạn gái đang ở cùng chúng tôi, cùng một tòa nhà nhưng khác lối ra vào, ngay tầng dưới. Nhưng chị ấy ở nhà suốt. Không phải vì chúng tôi là song sinh đâu, mà bởi vì khi cùng trải qua những khó khăn trong đời, chúng ta sẽ muốn giúp đỡ lẫn nhau. Chị ấy cũng đang cố gắng tạo dựng cuộc sống, và tôi chỉ cố gắng giúp chị ấy có một cuộc sống tốt nhất có thể.”

Việc công khai giới tính của mình là điều vô cùng khó khăn. Bởi điều đó đồng nghĩa với việc bạn phải đối mặt với những ánh nhìn kỳ thị và soi mói mỗi khi tay trong tay dạo phố với người phụ nữ mình yêu. Không ngạc nhiên khi người đầu tiên mà Riana nói chuyện về giới tính của mình chính là cậu em Radja.

Cùng trải qua cuộc sống khó khăn nên Riana và Radja luôn thân thiết với nhau (Ảnh: Twitter)

“Tôi tự tin là chính mình với sự giúp đỡ của Radja, người đầu tiên mà tôi nói chuyện về giới tính của mình. Khi đó, cậu ấy đã nói với tôi rằng: Hạnh phúc của tôi là điều duy nhất quan trọng, chứ ai thèm quan tâm chuyện người ta nghĩ gì về tôi.”

“Chúng ta đang sống trong một thế giới luôn đầy định kiến và e sợ. Người ta nghĩ rằng những cầu thủ đồng tính nam nên giấu kín đời tư của mình, và các cầu thủ nữ cũng vậy.Nhưng đó không phải là cách. Bóng đá là đam mê, là khát khao, ước mơ và hạnh phúc. Bóng đá là để giải phóng bản thân.”

Comments

comments