Jamie Lawrence – Nhà tù, sân cỏ và “Jailhouse Rock”

“Tôi luôn nói với bọn trẻ rằng lối sống của một gã trai hư rất tệ hại. Bạn sẽ không thể tin tưởng ai, và thường xuyên phải trông chừng phía sau, không chỉ phải dè chừng trước cảnh sát, mà còn cả những đám gangster nữa. Đó không phải là sống. Phạm tội không phải là con đường duy nhất để chúng ta được chú ý hơn trong đời. Nếu tới trường và học hành thật tử tế, chúng ta có thể đạt được bất kỳ điều gì mình muốn. Nếu bạn tin rằng mình có thể làm điều gì, thì thực sự là bạn có thể. Tôi chính là ví dụ, không chỉ ở khía cạnh thể thao. Tôi tin rằng ai cũng có thể làm tốt điều gì đó, và khi tìm thấy điều đó, họ chỉ việc đặt con tim và khối óc của mình vào đó.”

25 năm đã trôi qua kể từ ngày tay cựu phạm Jamie Lawrence cúi mình chào đám đông khán giả ở Roker Park, hoàn tất quá trình chuyển mình thành một người đàn ông đích thực trong nền nhạc “Jailhouse Rock” của Elvis Presley.

Sinh ra ở Jamaica, song Jamie Lawrence đã phải xa cha mẹ từ năm 17 tuổi. Anh sống cùng chị gái, nhưng gia đình cũng rất nghèo, và con đường dễ dàng nhất để kiếm tiền là qua đường tội phạm. Không lâu sau khi cha mẹ trở về Jamaica, anh lập tức dính vào rắc rối khi bị bắt vì lái một chiếc xe ăn cắp, và 2 năm sau phải vào tù vì những tội danh như trộm cắp, hành hung và cướp giật.

Điều không ngờ là trại cải tạo Eltham lại chính là nơi để Jamie Lawrence khởi đầu sự nghiệp bóng đá. Anh chăm chỉ tập gym, tập luyện khi cả trong xà lim và tập đá bóng mỗi ngày. Sau một năm ở trại cải tạo, Lawrence được tự do, nhưng lại dính vào rắc rối chỉ 6 tuần sau đó vì đánh nhau và cướp của một tay anh chị khác.

Trước tòa, những kẻ mà Lawrence vẫn xem là bạn thân làm chứng chống lại anh để được an toàn thoát khỏi vòng điều tra của cảnh sát. Tòa án tuyên phạt Lawrence 4 năm tù giam và chuyển anh tới Isle of Wight.

Jamie Lawrence cùng những bạn trẻ ở học viện bóng đá của anh (Ảnh: Twitter)

Vào tù lần thứ hai, Lawrence không còn cách nào khác là tìm lại niềm vui bằng bóng đá. Vào ngày Boxing Day năm 1993, Lawrence chơi cho đội bóng của nhà tù trong một trận giao hữu với Cowes Sports – một đội bóng nghiệp dư. Anh ghi 2 bàn thắng, và HLV của Cowes Sports lập tức liên hệ với quản giáo và đề nghị anh gia nhập CLB.

Trong những năm tháng chơi cho Crowes Sports, Lawrence được các quản giáo dẫn tới SVĐ chơi bóng vào mỗi cuối tuần rồi lại trở về nhà tù sau khi kết thúc trận đấu. Ban đầu chỉ là các trận sân nhà, rồi sau đó là cả các trận sân khách. Anh chơi rất hay, trở thành nhân vật được chú ý tại địa phương và được các đội bóng chuyên nghiệp để mắt đến.

Năm 1993, Jamie Lawrence ra tù sau 26 tháng thụ án, và Terry Butcher – HLV của Sunderland khi ấy – đã khiến cuộc đời anh thay đổi hoàn toàn với bản hợp đồng chơi bóng chuyên nghiệp có thời hạn 1 năm.

Jamie Lawrence trong màu áo Bradford City (Ảnh: Getty)

“Sunderland đã cứu vớt đời tôi, tôi thực sự tin như vậy. Terry Butcher đã cho tôi cơ hội để rũ bỏ quá khứ và chơi bóng chuyên nghiệp, và tôi nợ ông ấy cùng Sunderland vì điều đó.”

Lawrence đã nắm lấy cơ hội. Chỉ 2 ngày sau khi ký hợp đồng, anh xuất hiện trên băng ghế dự bị trong trận đấu với Middlesbrough, và khi anh khởi động trước trận, sân Roker Park – Sân nhà của Sunderland khi ấy – vang lên bài hát “Jailhouse Rock”. Và điều mọi người kỳ vọng cũng tới, anh được vào sân, và có trận đấu chuyên nghiệp đầu tiên vào ngày 20/10/1993, dù trận đó đội bóng của ông thất bại với tỉ số 1-4.

Nhưng chỉ hơn 1 tháng sau, Terry Butcher bị sa thải, và ngừoi kế nhiệm ông là Mick Buxton đã nói rõ với Lawrence – khi ấy mới đá 4 trận cho Sunderland – rằng anh không nằm trong kế hoạch.

Jamie Lawrence tranh bóng cùng Gary Speed của Newcastle (Ảnh: Getty)

“Chúng tôi không hợp nhau lắm. Ông ấy có phong cách hơi quân sự, mà tôi đã quá ngán điều đó ở trong tù rồi!”

Tháng 3/1994, Buxton bán Lawrence cho Doncaster, nhưng đến tháng 1/1995, Martin O’Neil đưa anh tới với Premier League trong màu áo Leicester City. 2 năm sau, anh cùng “Bầy Cáo” giành chức vô địch Cúp Liên đoàn, rồi sau đó là chiến tích cùng Bradford City thăng hạng Premier League vào năm 1999. Cũng trong thời gian này, anh được gọi vào ĐT Jamaica và có 24 trận cho Reggae Boyz.

Jamie Lawrence truy cản Ronaldo của Brazil (Ảnh: Daily Mail)

“Được chơi cho ĐT Jamaica, nơi cha mẹ tôi sinh ra, là một vinh dự lớn. Thật sự rất lớn. Điều đó chứng tỏ rằng ai cũng có thể làm lại cuộc đời.”

Với Jamie Lawrence, anh không lạ gì cuộc sống xô bồ của giới tội phạm, những đêm trắng với rượu chè và gái gú, những phi vụ phạm tội và ẩu đả. Bởi vậy ngày từ năm 2008, anh đã quyết định mở một trung tâm đào tạo bóng đá tại Tooting – Phía Nam London. Tại đây, anh thu nhận những cậu bé đường phố, đang gặp rắc rối về các khía cạnh xã hội, tình cảm hoặc hành vi, và đại đa số đều không được học hành đến nơi đến chốn. Ngoài việc dạy bọn trẻ chơi bóng, anh cũng thuê giáo viên dạy văn hóa và chuyên gia tâm lý để giúp đỡ bọn trẻ, giúp chúng kiểm soát sự giận dữ và cai bia rượu.

Jamie Lawrence đang giúp đỡ rất nhiều đứa trẻ đường phố (Ảnh: Daily Mail)

Jamie Lawrence đón nhận những đứa trẻ đó với đôi tay rộng mở, anh đón chào chúng bằng sự cảm thông, và thúc giục chúng bằng những lời động viên cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Quãng thời gian trong tù của Lawrence đã giúp anh thấm nhuần tính kỷ luật, và anh tin rằng kỷ luật là yếu tố quan trọng nhất để đưa những đứa trẻ của mình tránh khỏi những cạm bẫy trong cuộc đời.

“Tôi muốn trở thành một HLV da đen khác ở Premier League, nhưng tôi sẽ không bao giờ dừng công việc này – bởi đó là mơ ước của tôi. Được giúp đỡ những đứa trẻ này khiến tôi cảm thấy vinh dự hơn cả khi cùng Leicester City giành chức vô địch Cúp Liên đoàn.”

Comments

comments