Cái chết của một đứa trẻ đường phố

*Dịch từ bài viết của Jo Griffin trên BBC Sport

“Rodrigo lớn lên với giấc mơ trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Thằng bé có tài năng lớn, và mọi người, từ gia đình đến hàng xóm đều biết một ngày nào đó nó sẽ thực hiện giấc mơ của mình.”

Đó là mô tả của ông Antonio Carlos Da Silva – tuyển trạch viên đã phát hiện ra tài năng của Rodrigo Kelton, và những lời này của ông có thể dùng để mô tả bất kỳ đứa trẻ mê bóng đá nào.

Nhưng Rodrigo không chỉ chứng tỏ điều đó trên các sân bóng đường phố. Ở tuổi 14, cậu đã được công nhận là một trong những tài năng lớn ở lứa tuổi của mình. Nhưng mặt khác, cậu cũng chỉ là một trong hàng ngàn đứa trẻ được sinh ra ở khu ổ chuột phía Đông Bắc Bang Ceara – nơi mà theo thống kê của các nhà chức trách thì có hơn 133.000 người đang sống với thu nhập ít hơn 30 USD/tháng (tương đương khoảng 680.000 VND).

Khu ổ chuột của thành phố Fortaleza, bang Ceara, Brazil (Ảnh: Passblue.com)

Sinh ra ở khu vực nghèo khổ và nghiện ngập, Rodrigo sớm phải làm quen với những vấn đề xã hội tồn tại như một sự thật hiển nhiên trên các con phố của Fortaleza, thủ phủ bang Ceara. Nhưng theo Silva – ngừoi đã nhìn thấy tài năng của Rodrigo trên đường phố và giới thiệu cậu vào khu tập huấn năm 2009, bóng đá đã thay đổi cuộc đời cậu.

“Thằng bé muốn được chơi chuyên nghiệp, như vậy nó mới có thể giúp mẹ cai nghiện và mua nhà cho bà ấy.”

Và khát khao ấy đã trở thành động lực để Rodrigo được triệu tập vào ĐT Brazil tham dự giải World Cup bóng đá đường phố – một giải đấu cấp quốc tế mang tới hy vọng cho những đứa trẻ có hoàn cảnh tương tự. Đó là lần thứ 2 giải đấu này được diễn ra, và nó quy tụ những đứa trẻ đến từ 19 quốc gia trên toàn thế giới.

Rodrigo Kelton – ngôi sao của ĐT bóng đá đường phố Brazil (Ảnh: The Mirror)

Bernardo Rosemeyer là ngừoi đã sáng lập ra O Pequeno Nazareno, một tổ chức phi chính phủ chịu trách nhiệm điều hành trại tập huấn – nơi mà Rodrigo chuyển đến năm 9 tuổi. Ông vẫn luôn tin rằng việc được tham dự World Cup dành cho trẻ em đường phố sẽ là bước ngoặt thay đổi cuộc đời Rodrigo.

“Thằng bé không nói đến chuyện ma túy nữa, và đến trường như một phần điều kiện để được dự giải đấu đó.” – Rosemeyer nói. “Trở thành một phần của đội bóng này đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời thằng bé. Nó tỏ ra rất hạnh phúc khi thấy mẹ mình đến xem tất cả các buổi tập.”

Nhưng điều xảy đến với chàng tiền đạo chủ lực của đội bóng đá đường phố Brazil đã phản ánh một cách chân thực và đầy đau đớn về cuộc sống của những đứa trẻ dưới đáy xã hội Brazil.

Tháng 2/2014, Rodrigo quyết định trở lại khu ổ chuột nơi gia đình mình đang sinh sống. Cậu thích một cô bé, và phớt lờ mọi lời cảnh báo của mọi người, cậu quyết định tới khu lân cận đầy bạo lực cùng anh trai Raphael nhân dịp sinh nhật 14 tuổi.

Và bi kịch đã xảy ra, hai anh em bị một nhóm cướp tập kích. Rodrigo bị bắn chết, còn Raphael may mắn sống sót chỉ vì súng của hung thủ bị kẹt đạn.

Người thân của Rodrigo bên di ảnh của cậu (Ảnh: UFV)

Tin về cái chết của Rodrigo đến với cả đội như một cú sét.

“Tôi nói với các cầu thủ về cái chết của Rodrigo, khi chúng tôi tập trung ở bãi xe bus để đi đến sân tập.” – Silva nhớ lại. “Ban đầu, bọn trẻ không chịu tin và nghĩ rằng tôi nói dối. Sau đó, chúng bắt đầu khóc và băn khoăn về những phương thức để tồn tại trong cái xã hội mà chúng đang sống.”

Và trong đám tang của Rodrigo, các đồng đội đều có mặt để tiễn đưa cậu.

Một nhân chứng thuật lại vụ sát hại Rodrigo Kelton (Ảnh: Irish Mirror)

Một ngày trước trận đấu đầu tiên, các cầu thủ tập trung ở một thánh đường nhỏ để cầu nguyện cho cậu bé sinh ra ở Fortaleza, người đã không thể đến Rio đại diện cho quốc gia của mình. Thủ môn Pedro Levi – 15 tuổi, người cũng đến từ Fortaleza ngậm ngùi thừa nhận cái chết của Rodrigo đã tạo ra một khoảng trống rỗng trong cả đội.

“Cậu ấy là một cầu thủ giỏi. Điều tuyệt vời nhất là, cậu ấy có tài lãnh đạo, là người có thể đưa cả đội tới gần nhau hơn.”

Và Pedro nói rằng cả đội sẽ quyết tâm giành chức vô địch vì Rodrigo.

Trước trận đấu đầu tiên với Ai Cập trong khuôn khổ World Cup dành cho trẻ em đường phố năm 2014, các cầu thủ Brazil đã dành 1 phút mặc niệm Rodrigo. Diego Rocha – 14 tuổi – ôm tấm chân dung người đồng đội xấu số, trước sự chứng kiến của Đức Tổng giám mục của thành phố Rio – Dom Orani Tempesta, và cựu đội trưởng ĐT Brazil – Gilberto Silva.

Các cầu thủ ĐT bóng đá đường phố Brazil bên di ảnh của Rodrigo (Ảnh: BBC)

Kết quả của trận đấu đó là 4-0 cho Brazil, nhưng chiến thắng này không mang tới niềm vui.

“Chúng tôi dành chiến thắng này cho Rodrigo.” – Diego Rocha nói.

Cả đội quyết tâm không để hình ảnh của Rodrigo rơi vào quên lãng, và ra sân với bức ảnh của cậu trong mọi trận đấu.

Những vụ sát hại trẻ em đường phố tại Fortaleza quá phổ biến đến mức cảnh sát không thèm điều tra vụ án của Rodrigo (Ảnh: Humanity Art)

Nhưng tất cả những nghĩa cử ấy chẳng thể thay đổi sự thật rằng hơn 23.000 đứa trẻ đường phố tại Brazil đang phải đối mặt với nguy hiểm hàng ngày, khi tội phạm, ma túy và bạo lực vẫn đang thống trị những khu phố nghèo. Đặc biệt là tại Ceara – nơi Rodrigo sinh ra và lớn lên, có đến 4.462 vụ giết người chỉ trong năm 2013. Vấn đề là, những vụ trẻ em đường phố bị giết hại nhiều đến nỗi nó trở thành điều hiển nhiên, bởi vậy đã không có một cuộc điều tra nào về cái chết của Rodrigo được tiến hành.

Vinicius Marcos, 14 tuổi – một thành viên của ĐT bóng đá đường phố Brazil – hiểu rằng bất kỳ ai trong số hơn 300 đứa trẻ đang sống trong những khu ổ chuột của Fortaleza đều có thể rơi vào số phận tương tự như Rodrigo, bởi vậy lời chúc của cậu cho người đồng đội rất đơn giản.

“Tôi hy vọng Chúa sẽ ban cho cậu ấy một nơi ở tốt.”

Comments

comments