Andrea Pirlo – Tạm biệt người nghệ sĩ cuối cùng của bóng đá

*Dịch từ bài viết của Carlo Garganese trên Goal.com

Đất nước Italia luôn sản sinh ra những tiền vệ kiệt xuất. Từ hai cha con Valentino và Sandro Mazzola, Gianni Rivera, Giancarlo Antognoni, Marco Tardelli, Carlo Ancelotti, Demetrio Albertini…. Trong số đó, Andrea Pirlo là cái tên tỏa sáng nhất, nhưng vừa qua, anh cũng quyết định chấm dứt sự nghiệp huy hoàng trải dài qua hai thập kỷ của mình.

Bóng đá là một tôn giáo, đặc biệt là tại Italia. Ngôi sao của các đội bóng thì rất nhiều, nhưng số người có được tình cảm và sự tôn trọng tuyệt đối của mọi tifosi lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đó là những Paolo Maldini, Javier Zanetti, Francesco Totti, Gabriel Batistuta, và tất nhiên là cả Andrea Pirlo.

Andrea Pirlo đã chính thức giã từ sự nghiệp cầu thủ (Ảnh: Gazzetta Dello Sport)

Pirlo được tôn vinh bởi anh quá đặc biệt. Trưóc hết, anh có vẻ ngoài rất đặc trưng, từ chiếc mũi khoằm như diều hâu, bộ râu rậm rạp khi bưóc sang tuổi 30 và cái dáng chạy chậm rãi. Thế nhưng chính những điều đó lại khiến cho chúng ta không thể rời mắt khỏi anh – một L’Architetto (Kiến trúc sư) luôn đứng ở trung tâm mọi đường bóng, điều chỉnh nhịp độ của cả đội một cách hài hòa và hợp lý như một kỳ thủ kiệt xuất, cùng khả năng tung những đường chuyền chính xác đến từng cm và khả năng đá phạt chết chóc.

Nếu bạn là một fan của bóng đá nghệ thuật, thì Pirlo chính là hiện thân của bức Mona Lisa đẹp toàn mỹ mà muôn phần bí hiểm. Anh chậm chạp, tranh chấp yếu, đánh đầu kém, xoạc bóng dở và gần như không bao giờ đua tốc độ, nhưng lại có kỹ thuật thượng thừa để xử lý bóng không có đến một chi tiết thừa, một cặp mắt tinh tường để nhìn ra những khoảng trống mà người khác không thể thấy, và một bộ óc thiên tài để vẽ ra toàn bộ kế hoạch tấn công từ trước khi bóng đến chân.

“Andrea Pirlo là cầu thủ có chất Brazil nhất tại châu Âu. Anh ấy là cầu thủ đầu tiên mà tôi điền vào danh sách đội hình trong mơ của mình.”

– Carlos Dunga

Pirlo là cầu thủ có chất Brazil nhất tại châu Âu (Ảnh: Il Post)

Đó không chỉ là lời tán dương của Dunga, mà còn là sự chua chát cho hiện thực của bóng đá Brazil. Ngày nay, người hâm mộ Selecao không ngừng tiếc nhớ về bóng đá của những thập niên 70 và 80, khi ĐT Brazil tràn ngập những linh hồn phóng khoáng tự do, ưa thích mạo hiểm và ghét sự cầu toàn như Garrincha, Tostao, Rivelino, Socrates, Zico hay Falcao… Họ không muốn thấy một Brazil ngày càng thô cứng như hiện tại, và càng chạnh lòng hơn khi người nghệ sĩ tài hoa bậc nhất của bóng đá hiện đại, ngưòi mang trong mình đủ những tố chất làm chúng ta nhớ về những siêu sao kể trên lại mang quốc tịch Italia – một nơi nổi tiếng với lối đá phòng ngự xù xì.

Ngày nay, bóng đá là thế giới của những toan tính, trong khi thể lực, tốc độ và sức mạnh đóng vai trò chủ đạo. Luật lệ thay đổi, chế độ dinh dưõng, tập luyện và hệ thống chiến thuật ngày càng được đề cao khiến cho những nghệ sĩ sân cỏ như Pirlo ngày càng ít đất diễn. Anh như một siêu sao bóng đá của thập niên 80 đi lạc thời đại, nhưng vẫn tạo ra dấu ấn của riêng mình và khiến mọi ngưòi phải nức nở.

“Anh ấy là hình mẫu của cả một thế hệ. Một người biết cách dẫn dắt lối chơi của cả đội bóng bằng cách sử dụng những vũ khí mà ngưòi ta cho là đã lỗi thời, nhưng với tôi đó là những thứ không thể thay thế được như: Đánh lạc hướng, dừng lại, lừa đối thủ, sự chuẩn xác… Những điều này đi ngược hoàn toàn với yêu cầu của bóng đá hiện đại, và là thảm họa cho lối chơi nhanh của ngày nay.”

– Jorge Valdano

Pirlo tranh chấp cùng Park Ji-Sung tại Champions League 2010 (Ảnh: Getty)

Thực ra bóng đá hiện đại đã suýt chút nữa cướp đi thiên tài của Pirlo. Khi vị trí số 10 trở nên không còn hiệu quả, anh đã phải trải qua những ngày tháng khó khăn tại Inter. May mắn thay, HLV Carlo Mazzone của Brescia và sau này là Carlo Ancelotti của AC Milan đã nhìn ra phương án tận dụng kỹ năng của Pirlo bằng cách kéo lùi anh xuống vị trí tiền vệ kiến thiết lùi sâu. Tại đây, anh được tự do thể hiện tố chất của mình, từ điều tiết lối chơi đến tung ra những đưòng chuyền sát thủ.

Có lẽ không ai – kể từ sau Michel Platini – có thể tung ra những đường chuyền bổng qua đầu hàng phòng ngự chính xác như Pirlo, và có lẽ cũng chưa từng có ai trong lịch sử có được sự bình thản trước mọi trận đấu như anh. Đối thủ mạnh đến đâu, hay tính chất của trận đấu quan trọng thế nào,… những thứ đó không thể gây ra áp lực cho Pirlo.

“Tôi chẳng cảm thấy áp lực gì cả… Thậm chí còn chăng nghĩ về nó. Chiều ngày 9/6/2006 tại Berlin, tôi chỉ ngủ và chơi PlayStation, rồi buổi tối ra sân và vô địch World Cup.”

Roberto Baggio và Andrea Pirlo trong màu áo Brescia (Ảnh: Pinterest)

Là một Regista, Andrea Pirlo đóng vai trò bộ não, cũng như trái tim của một trong những hàng tiền vệ mạnh nhất trong lịch sử cùng với những Gattuso, Ambrosini, Seedorf và Kaka. Còn tại ĐT Italia, anh góp công lớn trong thành tích vô địch World Cup 2006 tại Đức khi dẫn đầu danh sách kiến tạo. Chưa kể chính anh là người ghi bàn thắng đầu tiên của giải đấu vào lưới Genoa, đồng thời cũng là người kiến tạo cho Marco Materazzi ghi bàn gỡ hòa trong trận Chung kết với ĐT Pháp.

Và cũng như rất nhiều cầu thủ vĩ đại khác, Pirlo đã khiến những kẻ nghi ngờ tài năng của mình phải xấu hổ khi sớm cho rằng anh đã lụi tàn khi rời khỏi AC Milan vào năm 2011. Nhưng ở tuổi 33, anh có mùa giải rực rỡ nhất trong sự nghiệp khi trở thành trụ cột của Juventus trong chiến tích giành Scudetto mà không thua 1 trận nào. Sau đó, anh tiếp tục tỏa sáng tại Euro 2012, với đỉnh cao là cú đá Panenka trong trận đấu với ĐT Anh.

Cú Panenka đánh gục ĐT Anh (Ảnh: Getty)

Ngày nay, Juventus đang thống trị Serie A với 6 Scudetto liên tiếp, nhưng một trong những kiến trúc sư quan trọng nhất tạo ra nền móng cho đế chế hiện tại chính là Pirlo. Có lẽ điều đáng tiếc nhất chính là việc anh cùng Juventus đã thất bại trước Barcelona tại trận Chung kết Champions League năm 2015 – thời điểm mà đội bóng này đã tiến rất gần tới cú ăn 3 lịch sử.

Trái với phong độ khủng khiếp tại Juve, 2 năm rưỡi ở New York City FC cho thấy anh thực sự đã bước sang sườn dốc bên kia của sự nghiệp. Sự thanh thoát dần nhường chỗ cho sự chậm chạp, và dù những đường chuyền và nhãn quan chiến thuật vẫn rất sắc bén, thì thể lực và đóng góp trong lối chơi của anh cũng không thể như trước.

Quãng thời gian ở Mỹ cho thấy Pirlo đã thực sự ở bên kia sưòn dốc (Ảnh: Indian Express)

Nhưng điều đó giờ cũng chẳng quan trọng, bởi khi nhìn lại, ai cũng phải thừa nhận rằng Pirlo đã có một sự nghiệp chói sáng ánh hào quang. 6 Scudetto, 2 Champions League, 1 World Cup, 1 Euro U-21 và 19 danh hiệu lớn nhỏ khác. Thậm chí nhiều ngưòi vẫn cho rằng anh xứng đáng với danh hiệu QBV năm 2012, nếu ĐT Italia không gục ngã ở trận Chung kết – trận đấu mà anh đã chơi mờ nhạt.

“Pirlo là một thiên tài. Cùng với Baggio, tôi tin rằng anh ấy là tài năng lớn nhất mà bóng đá Italia sản sinh trong 25 năm qua.”

– Gianluigi Buffon

“Lịch sử sẽ mãi nhắc tên Pirlo như một trong những cầu thủ xuất sắc nhất. Anh ấy đã giành được mọi thứ.”

– Samuele Dalla Bona

Có một điều chắc chắn rằng, sẽ rất lâu nữa người ta mới thấy một Pirlo mới. Không chỉ là một trong những tiền vệ xuất sắc nhất mọi thời đại, Andrea Pirlo có lẽ còn là nghệ sĩ sân cỏ cuối cùng, trong thời kỳ mà bóng đá chỉ dành cho các vận động viên.

Comments

comments