Mesut Oezil – ngôi sao lặng lẽ

*Dịch từ bài viết của Flinder Boyd được đăng trên Bleacher Report

Nhắc đến Mesut Oezil, có 2 vấn đề khiến chúng ta phải băn khoăn: Người ta nhìn anh với tư cách là một nghệ sĩ, người có thể vẽ ra những đường bóng tuyệt đẹp chỉ với một nhịp chạm, hay là một cầu thủ quá mỏng manh và không hề có kỹ năng phòng ngự.

Hãy cùng nhớ lại bàn thắng vào lưới Ludogorets hồi tháng 11 năm ngoái – cái cách anh bấm bóng để vượt qua thủ môn, sau đó bình tĩnh ngoặt bóng vượt qua 2 trung vệ trước khi nhẹ nhàng đưa bóng vào lưới. Liệu có ai trong thế giới bóng đá hiện đại có thể làm được điều đó? Hay rõ ràng hơn, đó là những đường chuyền xé toang hàng phòng ngự ĐT Brazil trong trận đại thắng 7-1 của ĐT Đức tại bán kết World Cup 2014.

Thế nhưng trong rất nhiều trận đấu khác, chúng ta gần như chẳng nhìn thấy anh ở trên sân. Trong đó thất bại trước Liverpool ở vòng đấu trước là một ví dụ.

Có thể nói Mesut Oezil đang ở dưới trong giai đoạn tồi tệ nhất trong sự nghiệp. Phong độ bất ổn của anh là một trong những nguyên nhân khiến Arsenal lần đầu tiên bị văng khỏi top 4 và không được dự vòng bảng Champions League trong kỷ nguyên của Arsene Wenger. Các CĐV thì bắt đầu quay lưng với anh và buông ra những lời chê bai thậm tệ nhất, từ “lười biếng”, “yếu bóng vía”, “thiếu bản lĩnh”…. đủ cả.

Ngoài sân bóng, Ozil có lượng người theo dõi trên các mạng xã hội lên đến 55 triệu người – từ Facebook, Twitter đến Instagram (Con số này thậm chí còn cao hơn Kevin Durant, Mike Trout và Cam Newton cộng lại), nhưng liệu mấy ai hiểu rõ anh, một người từng giành chức vô địch World Cup, và có lẽ là VĐV người Hồi nổi tiếng nhất từ trước tới nay. Mỗi tấm ảnh được post lên, mỗi dòng status viết ra đều được kiểm duyệt qua một đội ngũ marketing chuyên nghiệp và bản thân Ozil, để đảm bảo rằng điều đó sẽ không làm ảnh hưởng đến đời tư của anh. Anh cũng hiếm khi nhận lời tham gia những cuộc phỏng vấn dài, và nếu đồng ý thì kịch bản cũng sẽ được xem xét rất kỹ lưỡng.

Ngay cả ở quê nhà Đức, nơi gương mặt anh được dán đầy trên những tấm poster quảng cáo, bên cạnh Mandy Capristo – cô bạn gái ca sĩ kiêm người mẫu, thì đời sống cá nhân của anh vẫn là một bí ẩn.

Oezil cùng bạn gái (Ảnh: AS)

“Rất khó để vẽ ra một bức chân dung về Ozil,” – Nhà báo Andreas Bock nói. “Có một bức tường truyền thông luôn bao quanh cậu ta.

Vậy thì chính xác chúng ta sẽ nói gì về ngôi sao này? Một thiên tài lười biếng? Một ngôi sao ích kỷ? Hay chỉ đơn giản là anh bị hiểu lầm – khi cố gắng bắt kịp một hình ảnh phù hợp với công chúng mà mình không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, và không thực sự phù hợp với bản thân mình?

Bao quanh Oezil là bức tường truyền thông rất dày (Ảnh: Goal.com)

Đầu tiên hãy tới với một văn phòng của Rot-Weiss Essen, CLB thuở thơ ấu của Ozil. Một nơi nằm ở rìa ngoài thành phố Essen – nơi được xem là kinh đô âm nhạc của châu Âu. Đi theo xa lộ, rẽ phải theo một con đường đồng quê và bạn sẽ tìm thấy một tòa kiến trúc chứa đựng hai câu chuyện lịch sử. Đó là nơi phản chiếu chính hình ảnh của đội bóng: Trước đây, khu nhà này từng là một pháo đài trong Thế chiến II, nhưng đó đã bị đánh sập trong các cuộc tiến công của quân Đồng minh.

Tại văn phòng của CLB ấy, có những tấm hình được đóng khung và treo lên một cách trang trọng. Andreas Winkler, HLV đội trẻ của Ozil hồi tượng lại khoảnh khắc lần đầu tiên ông gặp cậu bé 12 tuổi gày gò ấy. Mesut đi cùng cha đến “thử chân”, và CLB đồng ý để cậu biểu diễn thử vài đường bóng. Gần như ngay lập tức, HLV này đã bị cuốn hút bởi tài năng của cậu bé nhỏ con.

Mesut Oezil cùng các đồng đội tại Rot-Weiss Essen (Ảnh: Rot-Weiss Essen)

Mesut Oezil lớn lên trong một gia đình 6 thành viên, tất cả cùng chung sống trong một căn hộ 2 phòng ngủ ọp ẹp của tầng lớp lao động tại Gelsenkirchen. Lần duy nhất cậu rời khỏi khu người Thổ Nhĩ Kỳ của mình trong suốt thời thơ ấu là đến thăm ông bà nội ở phía Nam. Bởi vậy, dù đại bản doanh của CLB Rot-Weiss Essen chỉ cách nhà có 10 dặm nhưng với cậu bé Mesut thì nó ngang với nửa vòng Trái đất. Vì vậy cậu thường xuyên bỏ tập, thay vào đó, các HLV thường xuyên thấy cậu chơi bóng với đám bạn ở công viên gần nhà.

Cha của Mesut – ông Mustafa – là một công nhân, đồng thời ông còn bận rộn với việc bồi bàn và xếp bóng bi-a, nhưng rõ ràng cậu con trai Mesut mới là thứ ám ảnh ông nhất. Ông luôn cho rằng một ngày nào đó, con trai mình sẽ trở thành cầu thủ xuất sắc nhất nước Đức, Thậm chí trong trận đấu đầu tiên của Oezil năm 7 tuổi, khi HLV mắng mỏ cậu con trai bằng tiếng Đức ở bên này đường biên, thì bên kia ông mắng tiếp… bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ.

“Ông ấy luôn tìm cách điều khiển,” – Winkler hoài niệm về cha của Oezil. “Ông ấy luôn muốn mình trở nên lớn lao hơn.”

2 cha con Mustafa và Mesut Oezil (Ảnh: Goal.com)

Bởi vậy, không ngạc nhiên khi Oezil lui mình vào một cái vỏ ốc. Một trong số rất ít lần người ta thấy cậu nói nhiều hơn 3 từ trong thời gian chơi bóng tại Rot-Weiss Essen là đêm trước trận đấu với đối thủ cùng thành phố Schwarz-Weiss Essen. Cậu gọi điện cho HLV, đồng thời cũng là một cựu cảnh sát, và cầu khẩn: “Chúng ta phải thắng. Hãy nói cho cháu biết cháu cần phải làm gì.”

Trong trận đấu đó, đội của Oezil được hưởng một quả phạt cách khung thành đối phương hơn 30m. Thủ môn của Schwartz-Weiss Rossen tỏ ý khinh thường và nói:

Nó không ghi được bàn ở khoảng cách này đâu. Không cần phải lập tường chắn.

Thay vì rót bóng vào khu cấm địa, Oezil sút thẳng vào khúng thành trước sự ngỡ ngàng của chàng thủ môn kia, rồi lặng lẽ chạy trở về phần sân nhà.

CLB sẵn sàng trao cho Oezil một suất ở đội Một, bất chấp những đòi hỏi quá đáng từ ông Mustafa. Một lời đề nghị trị giá 4.000 Euro/tháng được đưa ra, số tiền quá thừa để gia đình Oezil chuyển tới một căn hộ khang trang hơn. Nhưng ngay trước khi Oezil kịp gật đầu, Schalke 04 – một thế lực tại Bundesliga xuất hiện và đề nghị anh gia nhập đội U-19. Mustafa lập tức hủy hợp đồng với Rot-Weiss Essen và đưa con trai trở về Gelsenkirchen.

Vài ngày sau, Winkler nhận được một giỏ đầy đồ ăn Thổ Nhĩ Kỳ cùng một tấm thiệp với dòng chữ ngắn ngủi “Cảm ơn!”. Đó là từ Mustafa.

HLV Andreas Winkler (Ảnh: Der Westen)

Trong rất nhiều những câu chuyện về các huyền thoại bóng đá, luôn có một khoảnh khắc mà họ được “phát hiện” bởi một tuyển trạch viên hay HLV nào đó – giống như cái cách mà Pele được biết đến năm 11 tuổi, hay một vị tuyển trạch viên không tên tuổi khám phá ra tài nang của Zidane ở một CLB nhỏ bé tại Marseille năm 14 tuổi.

Và gần như thời niên thiếu của Oezil cũng chỉ để tìm ra một người sẽ cho anh cơ hội khởi đầu.

Năm 13 tuổi, cha cậu đưa đến một ngôi trường nằm ngay gần sân tập của Schalke 04. Cậu thức dậy, tập thể dục buổi sáng cùng đội trẻ và tham gia giải đấu liên trường. Nhưng ngay từ lúc đó, cậu đã luôn là một ngôi sao lặng lẽ.

“Cậu ấy không hứng thú với việc ghi bàn hay ganh đua để trở thành số một,” Christian Krabbe – thầy giáo cũ của Oezil nói. “Thậm chí khi khung thành đã trống không, cậu ấy cũng chẳng ghi bàn, mà chuyền bóng cho bạn bè lập công.”

Oezil luôn lặng lẽ và không cố gắng để tỏa sáng (Ảnh: Squawka)

Bởi vậy, các HLV của Schalke ban đầu tỏ ra chẳng mấy mặn mà với Oezil. Trong mắt họ, cậu “nhỏ bé, đánh đầu kém và không biết phòng ngự.” Thậm chí bản thân Oezil từng nghĩ có lẽ nếu mình là một người Đức chính gốc, và tên là Markus hay Matthias thì có lẽ đã được trao nhiều cơ hội hơn. Nhưng ngay gần sinh nhật tuổi 17, trong một trận đấu dưới trời mưa tầm tã, Bodo Menze – Giám đốc học viện đào tạo trẻ của Schalke 04 đã phải sốc về kỹ thuật và tài kiểm soát bóng của cậu khi một mình đưa đội bóng tới chiến thắng ở điều kiện thời tiết vô cùng khắc nghiệt.

Rốt cuộc Oezil cũng được ký hợp đồng, và ngay trong buổi tập trung đầu tiên, HLV đội U-19 của Schalke là Norbert Elgert đã gọi cậu ra nói chuyện riêng và hỏi về tham vọng của cậu. Có lẽ đó là lần đầu tiên Oezil thổ lộ về dự định được chôn sâu trong lòng mình, cậu nói không hề e ngại:

Cháu muốn chơi cho Real Madrid hoặc Barcelona, sau đó là một đội bóng Premier League.

Phải nói rằng khi ấy, rất ít người biết đến tên của Oezil, bởi thường thì các ngôi sao lớn ở tuổi ấy đã nổi như cồn rồi. Nhưng Elgert không cười, mà trong đầu ông vạch ra một kế hoạch cho tương lai của cậu bé này. Ông nhận thấy Oezil có “IQ trong bóng đá cực cao”, và muốn mau chóng hoàn thiện bản thân. Ông dạy cậu “nhìn nhận, thấu hiểu, quyết định, hành động” – 4 bước căn bản của hầu hết các hành động. Vậy là chỉ trong một năm, Oezil đã chuyển từ khu nhà cũ ở Rot-Weiss Essen tới Veltins-Arena, thánh địa của Schalke 04.

HLV Norbert Elgert (Ảnh: News Go)

“Trong trạng thái tốt nhất, Mesut là một cầu thủ hoàn hảo.” – Menze nhận xét trong một buổi phỏng vấn sau này. “Nhưng cậu ấy khá thất thường.”

Có lẽ tất cả những ai theo dõi Oezil đều không lạ gì việc khi chơi với phong độ cao nhất thì Oezil có thể tỏa sáng thế nào. Anh như trở thành hạt nhân cho tất cả đồng đội xung quanh, trở thành nhạc trưởng điều tiết nhịp độ cho tất cả một cách vô cùng hoàn hảo. Anh có thể nhìn thấy được điểm mù của đối phương dù là mờ nhạt nhất, lặng lẽ di chuyển tới vị trí thuận lợi, nhận bóng và xử lý như một ảo thuật gia trước khi quan sát các đồng đội và tung ra một đường chuyền xé toang hàng phòng ngự đối phương.

Tất cả những điều đó đã tạo ra một tác phẩm nghệ thuật thực thụ.

Với phong độ cao nhất, Oezil có thể làm được những điều kỳ diệu (Ảnh: Getty)

Đặt chân đến Real Madrid cũng tức là Oezil đã hoàn tất bước đầu tiên trong ước mơ của mình. Anh được chơi bóng cùng những siêu sao thực thụ như Cristiano Ronaldo, và làm việc với những HLV hàng đầu. Jose Mourinho giải phóng anh khỏi nhiệm vụ phòng ngự và cho phép anh “tấn công một cách đẹp mắt nhất”. Còn tại Arsenal, anh phải gánh vác nhiều nhiệm vụ hơn, trong khi truyền thông ở đây thì không có chuyện dễ dãi với những cầu thủ có thiên hướng kỹ thuật như ở Tây Ban Nha.

Những lời chê bai nặng nề nhất có lẽ phải kể đến sau trận thua 0-2 trước Bayern Munich trong khuôn khổ Champions League 2013/14. Đó là trận đấu mà Oezil đã chơi vô cùng mờ nhạt, và thậm chí còn đá hỏng một quả phạt đền.

Tờ Daily Mail mô tả anh là một “Tâm hồn lạc lối, lười biếng và vô cảm”.

Trong khi đó, một nhà báo người Đức lại nói điều ngược lại.

Không phải Oezil vô cảm. Trái lại, cậu ấy nghĩ quá nhiều và luôn hoài nghi về bản thân.

Oezil bất lực trong thất bại của Arsenal trước Bayern Munich (Ảnh: The Sun)

Juergen Bergener, một nhà báo người Đức khác còn cho biết rất nhiều CĐV Đức tin rằng sở dĩ Oezil thất thường như vậy là bởi anh quá chú tâm vào mạng xã hội và điều đó đã làm ảnh hưởng tới phong độ. Thế nhưng người đại diện của anh – Erkut Sogut khẳng định rằng: “Đó là một cách thể hiện của cậu ấy. Có những cầu thủ đôi khi thích làm trò với các CĐV, còn Mesut không bao giờ như vậy.”

Vào thập niên 60, chính quyền Tây Đức quyết định mở cửa biên giới, cho phép hàng ngàn công nhân Thổ Nhĩ Kỳ nhập cư vào để giải quyết vấn đề thiếu hụt lao động. Ông nội của Oezil, cũng như bao người Thổ khác quyết định tới vùng Gelsenkirchen sinh sống, làm việc trong các khu mỏ than ngay bên ngoài thành phố. Hiện nay tại Đức có khoảng 3 triệu người Đức gốc Thổ, nhưng cộng đồng này nhìn chung vẫn tương đối tách biệt với phần còn lại, một phần lý do là bởi chính trị.

Hukkas Gusagang là một quán bar nằm ở góc đường ngay gần nơi Oezil lớn lên trên phố Bismark (Gelsenkirchen), và cách đó không xa là quán cafe của bác ruột anh. Baris – nhân viên pha chế có mái tóc vàng – vui vẻ trả lời: “Tại Đức, chúng tôi cảm thấy như mình là người Thổ, còn tại Thổ thì chúng tôi lại cảm thấy như người Đức.”

Oezil bên cạnh những người bạn ở khu người Thổ Nhĩ Kỳ (Ảnh: Die Welt)

Và khi được hỏi về Oezil, Baris thẳng thắn nói: “Vài người trong chúng tôi không thích cậu ấy. Họ cho rằng cậu ấy không thuộc về cộng đồng này.”

Khi còn chơi bóng ở Schalke, Mesut Oezil đã được gọi vào đội U-19, rồi U-21 Đức, bởi vậy theo logic mà nói thì bước tiếp theo hiển nhiên sẽ là ĐTQG Đức. Tuy nhiên bởi xuất thân đặc biệt của mình nên LĐBĐ Thổ Nhĩ Kỳ cũng nhanh chóng vào cuộc. Đứng trước sự lựa chọn chơi cho ĐTQG nào, Oezil quyết định trở về hỏi ý kiến gia đình tại Gelsenkirchen. Thế nhưng cả gia đình cũng không thể đi đến thống nhất. Mẹ và chị gái anh ủng hộ việc anh chơi cho Thổ Nhĩ Kỳ theo đúng gốc gác gia đình, trong khi cha và anh em trai lại “bỏ phiếu” cho Đức.

Sau nhiều tuần suy nghĩ, Oezil đưa ra quyết định. Anh đến ĐSQ Thổ Nhĩ Kỳ hoàn trả lại hộ chiếu, vài ngày trước khi nhận tấm hộ chiếu mang quốc tịch Đức.

Ngày 8/10/2010, Mesut Oezil đá chính trong trận đấu giữa Đức và Thổ Nhĩ Kỳ trong khuôn khổ vòng sơ loại Euro tại Berlin. Đó là trận đấu điển hình nhất, cho thấy cộng đồng người Đức gốc Thổ Nhĩ Kỳ lớn mạnh ra sao, và rộng hơn là cộng đồng Hồi giáo trên đất Đức.

Và sự xuất hiện của Oezil chính là tâm điểm chú ý.

Oezil trong màu áo ĐT Đức (Ảnh: Pinterest)

Mỗi lần anh chạm bóng, những tiếng la ó và huýt sáo vang lên không ngớt trên khu khán đài dành cho các CĐV Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng anh vẫn lặng lẽ làm công việc của mình. Trận đấu kết thúc với tỉ số 3-0, trong đó Oezil ghi 1 bàn. Trong cuốn tự truyện của mình, Oezil cho bết sau trận đấu đó, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã đích thân chúc mừng anh, còn báo chí Đức hôm sau nâng anh lên thành một “người nhập cư kiểu mẫu” và sử dụng cụm từ “Oezil của chúng ta”.

Và điều đó đã nói lên rằng chính sự thành công của Oezil đã giúp cho anh – với tư cách là một người Hồi giáo gốc Thổ – được thừa nhận rộng rãi trong xã hội Đức.

Những tưởng một khi anh còn tỏa sáng thì mọi người sẽ chẳng ý kiến gì. Nhưng thực tế lại không như vậy. Hamit Altintop – cựu ngôi sao của Bayern Munich, người sinh ra và lớn lên chỉ cách khu Oezil sống vài tòa nhà nhưng quyết định chọn màu áo Thổ Nhĩ Kỳ là một trong số những người phản đối quyết liệt nhất.

Tôi tôn trọng quyết định của Oezil, nhưng không đồng tình với cậu ấy. Tôi nợ nước Đức rất nhiều, nhưng Thổ Nhĩ Kỳ là quê hương tôi, và tôi là người Thổ Nhĩ Kỳ. Và đúng là nếu bạn là một người Đức thì giá trị chuyển nhượng sẽ cao hơn nhiều.

Mesut Oezil và Hamit Altintop trong màu áo Schalke 04 (Ảnh: Kicker)

Đó là sự thật, vị trí của Oezil ở ĐT Đức đã nâng tầm cho tên tuổi anh. Nhờ vậy, anh đã tới được Real Madrid và kiếm được nhiều tiền hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Nhưng quyết định nào cũng có cái giá của nó. Anh liên tục tỏ ý muốn tiếp tục được sống bình thường ở nơi mình đã sinh ra, cùng với cộng đồng mà mình đã lớn lên cùng, nhưng tấm thẻ căn cước mới đã ngăn cản điều đó.

Tại quán Hukkas Gusagang, các trận đấu có ĐT Thổ Nhĩ Kỳ luôn đông nghẹt người, trong khi các trận của ĐT Đức – kể cả tại World Cup 2014 – thì chỉ đông hơn các trận khác một chút. Trận chung kết năm ấy, ĐT Đức ra sân với rất nhiều cầu thủ mang trong mình nhiều dòng máu khác nhau: Ghana, Tunisia, Albania, Ba Lan… Và đó chính là hình ảnh mới của ĐT Đức, một định nghĩa mới về người Đức.

Khi tiếng còi mãn cuộc giữa ĐT Đức và Argentina vang lên, những cảm xúc trái ngược nhau đã xuất hiện trong lòng các hàng xóm cũ của nhà Oezil. Đa số vẫn không tha thứ cho anh, nhưng cũng có nhiều người khác – đặc biệt là giới trẻ – cảm thông và hiểu cho sự khó khăn khi phải lựa chọn giữa hai thế giới. Và rất nhiều người như vậy đã ra đường ăn mừng với chiếc áo số 10 của Oezil.

Bởi chiến thắng của Oezil cũng là chiến thắng của họ.

Chiến thắng của Mesut Oezil tại World Cup được nhiều thanh niên Thổ Nhĩ Kỳ ủng hộ (Ảnh: Getty)

Nhiều năm sau ngày nhận được giỏ thức ăn, Winkler – trong lúc đi chung xe với một phóng viên – đã nói rằng ông thấy một cậu bé Mesut Oezil chỉ  thực sự tự do khi đuổi theo quả bóng trên con phố Olga.

“Không ai phân tích hay chỉ trích cháu ở đấy cả.” – Cậu bé đã nói vậy.

Có lẽ đến tận lúc này, Oezil vẫn đang cố gắng đi tìm cái cảm giác thời thơ bé ấy. Khi mở ra Oezil Marketing năm 2007, anh đã thuê Baris – người khi ấy là một nhân viên bán xe, và Erkut Sogut – một nhân viên trạm xăng – để điều hành việc kinh doanh. Người bạn thứ 3 là Ali đến với Oezil vài năm sau đó, đến từ một nhà hàng.

Những người này giúp Oezil nhớ đến nhà mình, và anh tin tưởng cho họ số điện thoại riêng. Họ gọi anh là Oezil, Mesut-abi hoặc “ông anh”. Oezil đảm bảo cho 3 người này về mặt tài chính, còn họ đem đến sự ổn định về mặt tâm lý.

Đội ngũ của Oezil Marketing. Từ trái qua: Baris Ciftci, Serdar Oezil, Erkut Sogut, Ramazan Yagcioglu và Mutlu Oezil (Ảnh: Oezil Marketing)

Ngay sau khi Oezil chuyển đến Arsenal, những xích mích với gia đình bắt đầu nổ ra. Ông Mustafa chuyển sang làm đại diện cho con trai, đồng thời cũng đóng vai trò giám sát hoạt động những người đại diện khác. Cùng với sự thành công của con trai, Mustafa dần trở nên “cuồng loạn” – theo lời một nhà báo. Ông sống trong một phòng khách sạn có giá 300$/đêm ở Dusseldorf, và đến năm 2013, ông có những lời chỉ trích công khai Chủ tịch của Real Madrid là Florentino Perez và không lâu sau là ly dị vợ.

Dường như không thể chịu được áp lực, Mesut quyết định sa thải chính cha mình.

Nhưng điều đó chỉ làm nổ ra những tranh cãi không dứt. Mustafa lớn tiếng buộc tội bạn gái của Oezil là Mandy Capriso – một ca sĩ nổi tiếng – đã khiến con trai ông phát điên. Sau đó ông tuyên bố từ mặt con, và công ty truyền thông của Mesut đáp trả cũng quyết liệt không kém. Đó là quãng thời gian đen tối nhất trong sự nghiệp của Oezil từ trước đến nay.

Hậu quả của việc này là anh thu hẹp hơn nữa các mối quan hệ của mình, chỉ liên hệ với các anh trai cùng Sogut và các đồng sự ở công ty marketing. Oezil chuyển đến sống cùng một người anh họ, và bạn bè đến London mỗi tháng ít nhất một lần để anh bớt cô đơn.

Ông Mustafa Oezil ngày càng trở nên “cuồng loạn” (Ảnh: Marca)

 

Trước khi từ mặt con trai, Mustafa thường đưa Mesut đến Mecca và kể cho con nghe về những kinh nghiệm của đời mình. Mùa hè năm ngoái, có lẽ vì cảm thấy nhớ cha và những câu chuyện của ông, Oezil đã quyết định đến đó cùng bạn bè. Erkut kể lại rằng khi cả bọn tới Mecca, họ đã tới thăm đền Ka’aba – nơi linh thiêng nhất của thánh địa này. Giữa biển người, Oezil cúi đầu và cầu nguyện. Rồi khi Erkut lại gần, anh ngẩng lên, mắt mở to và nói.

OK, giờ đã đến lúc để nhìn lên.

Tất cả như đứng lặng lại, và Erkut mô tả khoảnh khắc đó bằng 2 từ “thần kỳ”.

Sau khi trở về nhà, bạn bè của Oezil đều cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi trong con người anh, nhưng mỗi khi được hỏi thì ai cũng lảng sang chuyện khác.

Mùa giải trước, Mesut Oezil đã có những lời sẻ chia thật lòng trước trận đấu với Manchester City tại sân Emirates. Khi ấy, Arsenal vừa để thua Liverpool, rồi tiếp đó là West Brom và rơi xuống vị trí thứ 6.

Oezil bất lực trong trận thua 1-3 trước West Brom mùa trước (Ảnh: The Sun)

Ai cũng biết tôi đã giành được những gì… Nhưng khi đội bóng chơi tệ, mọi người đều muốn tìm ra một thủ phạm. Đáng buồn là, gần như lúc nào tôi cũng bị xướng tên.

Khi đến với Arsenal trong ngày cuối cùng của kỳ chuyển nhượng năm 2013 với mức phí kỷ lục 50 triệu Euro từ Real Madrid, rõ ràng Mesut Oezil đã đem lại một sự kỳ vọng rất lớn. Đội bóng khi ấy đã trải qua 9 năm không có một danh hiệu nào, bởi vậy sự xuất hiện của một trong những tiền vệ xuất sắc nhất thế giới rõ ràng là lý do quá chính đáng để tổ chức những buổi ăn mừng ngay trên phố.

Cùng với Arsene Wenger – người luôn tâm niệm rằng “bóng đá là một môn nghệ thuật” – có lý do để họ tin rằng sự kết hợp giữa hai con người này sẽ giúp Arsenal tìm lại những năm tháng đỉnh cao như thời kỳ “Bất bại” của mùa giải 2003/04. Nhưng 4 năm đã trôi qua mà những ngày xưa cũ dường như vẫn quá xa xăm. Pháo thủ đã 2 lần giành FA Cup, nhưng vẫn không thể trở lại với vị thế của một đội bóng từng tung hoành ở Premier League và Champions League.

Và tất nhiên khi không thể dẫn đến chiến thắng thì bóng đá dù đẹp đến mấy cũng trở nên xấu xí hơn trong mắt mọi người.

Khi đội bóng chơi tệ, mọi người đều muốn tìm ra một thủ phạm. Đáng buồn là, gần như lúc nào tôi cũng bị xướng tên. (Ảnh: Metro.co.uk)

Khi mà hợp đồng của Oezil chỉ còn chưa đầy một năm, Arsenal đã đề nghị một bản hợp đồng mới với mức lương – dù không được khẳng định chính thức – đảm bảo biến anh thành người được trả lương cao nhất trong lịch sử CLB, nhưng anh đã quyết định từ chối.

Và người ta nói rằng anh đang chuẩn bị ra đi.

Với việc tương lai của Wenger trở nên mờ mịt và Arsenal không thể giành vé dự Champions League màu trước, những lời chỉ trích anh ngày càng dâng cao. Trong con mắt của đa số CĐV, Oezil chính là hình ảnh phản chiếu những sai lầm của Arsenal – đó là phong cách nhưng không hiệu quả, đẹp mắt mà chẳng mang tới thành công.

Trận đấu với Manchester City hôm 2/4 vừa qua, tấm băng-rôn cực lớn với dòng chữ “In Arsene We Rust” cùng dòng chữ “10-2” được treo trên một chiếc xe tải – ám chỉ kết quả tan nát sau hai lượt trận tại Champions League trước Bayern Munich hồi đầu năm. Và trên các khàn đài, sự tiếc thương những ngày hoàng kim xưa cũ lại bắt đầu dấy lên.

Trong trận đấu đó, Oezil là người kiến tạo bàn gỡ hòa từ một quả phạt góc, nhưng sau đó cũng chính anh để mất bóng ngay trên sân nhà, tạo cơ hội cho City ghi bàn. Trận đấu kết thúc với tỉ số 2-2, một kết quả vừa đủ để giúp Arsenal tiếp tục nuôi hy vọng có mặt trong top 4.

Oezil gián tiếp để đối phương ghi bàn, nhưng cũng có một kiến tạo trong trận đấu với Man City (Ảnh: Getty)

Nhưng ngay sau trận đấu, cựu hậu vệ Gary Neville của Manchester United đã có những lời lẽ vô cùng gay gắt về Oezil

“Mesut Oezil, thỉnh thoảng tôi không thể chịu nổi khi xem cậu ta chơi bóng,” – Neville nói trên sóng truyền hình Sky Sports. “Messi và Ronaldo luôn tận hiến trong tất cả các trận đấu. Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể ngồi đây, như một cựu cầu thủ, và chấp nhận có một cầu thủ khác ngoài kia chơi bóng như thể cậu ta đang bị kẹt trong một mỏ than vậy.”

Dù vô tình hay cố ý, thì những lời nói của Neville chắc chắn sẽ khiến một đứa trẻ xuất thân từ gia đình đã có 2 đời vật lộn để thoát khỏi các khu mỏ than ở Đức phải chạnh lòng.

Vài tuần sau, Arsenal bại trận 0-2 trước Tottenham, qua đó lần đầu tiên trong 2 thập kỷ phải xếp sau đối thủ cùng thành phố. Và trong phòng thay đồ, Oezil đạp mạnh cánh cửa trong sự bất lực, khiến khung cửa sút cả ra.

Oezil bất lực tại White Hart Lane (Ảnh: ESPN)

Nhưng cũng vào thời điểm đó trên phố Hornsey, một nhóm nhỏ khoảng vài chục người vẫn đang tập trung ở cứa SVĐ để mong ngóng được nhìn thấy các cầu thủ yêu thích của mình đi ra. Một phụ nữ trung tuổi người Ai Cập, đeo một chiếc khăn có hình Oezil đứng cùng cậu con trai, và khi nhân ra chiếc Mercedes của cầu thủ người Đức đi ra khỏi cửa SVĐ, cậu bé nhanh chóng buông tay mẹ và chạy theo chiếc xe.

Và khi chiếc Mercedes dừng lại chờ đèn đỏ, cậu bé bắt kịp và xin chữ ký lên tấm bưu ảnh. Ngay lập tức, nhiều cô cậu bé khác cũng lập tức bu lại. Một cô gái nói: “Oezil, ký lên tay tôi đi!” Và anh làm theo, lặng lẽ, trước khi chậm rãi kéo cửa kính lên và biến mất theo làn xe đông đúc.

Comments

comments