Nghị lực của Antonio Valencia: Từ một cậu bé nhặt vỏ chai…

 

*Dịch từ bài viết của Kaushtuph Pandey trên inbedwithmaradona.com*

Sân Riverside, tỉ số đang là 2-1 cho Manchester United và đồng hồ đã điểm sang phút bù giờ thứ 3. Đội bóng của Steve Agnew muốn phát động pha tấn công cuối cùng từ phần sân mình, bóng được chuyển cho Victor Valdes và thủ thành người Tây Ban Nha chuẩn bị có một cú đá thẳng lên tuyến trên.

Thế nhưng có một cầu thủ quyết định không để cho Valdes làm điều ấy, đó chính là Valencia. Tiền vệ người Ecuador đã chơi trọn 90 phút, nhưng không ai tin được rằng vào thời điểm ấy của trận đấu, anh vẫn có sức để bứt tốc nhanh đến như vậy, cứ như thể lúc đó mới là những phút đầu trận.

Điều đó đã khiến Valdes – người từng có thời gian ăn tập ở chính Man United – bị bất ngờ, và trong một thoáng bối rối, thủ môn này đã mắc sai lầm. Bóng đến chân Valencia, và anh trở thành người ấn định chiến thắng cho Quỷ Đỏ.

Tốc độ và sự bền bỉ đến kinh người – đó chính là những điều làm nên thương hiệu của “Tony V”.

Pha trượt chân tai hại của Victor Valdes (Ảnh: The Sun)

Sinh ra tại Nueva Loja – một thành phố thuộc vùng Đông Bắc Ecuador, có lẽ hồi còn nhỏ Valencia không thể mơ rằng có một ngày mình được khoác áo một trong những đội bóng hùng mạnh nhất thế giới bởi đơn giản việc sống ở thành phố nơi anh lớn lên đã là một thử thách không hề nhỏ. Bao quanh bởi một khu rừng nhiệt đới rộng lớn, thành phố Nueva Loja luôn trong tình trạng khí hậu ẩm ướt và thường xuyên có những cơn mưa nặng hạt vào buổi tối và đêm, chưa kể khói bụi tỏa ra từ các hoạt động khai thác dầu mỏ gần đấy càng khiến cho khí hậu trở nên khó thở và u uất.

Ngoài ra, việc nằm gần biên giới Colombia cũng là lý do khiến Loja trở thành một trong những điểm trung chuyển ma túy và hàng cấm của các băng nhóm tội phạm. Thế nhưng dù phải đối mặt với bao vấn đề như vậy, thì người dân ở thành phố này luôn mang trong mình một lòng tự tôn rất lớn và khả năng tự lập trước những nghịch cảnh. Và chính yếu tố này đã hun đúc nên một Antonio Valencia luôn miệt mài lao động, cháy hết mình và tự hào về bản thân, giống như khoảnh khắc thần kỳ mà anh sút tung lưới Middlesbrough.

Valencia luôn cháy hết mình trên sân cỏ (Ảnh: Reuters)

Không phải là vô căn cứ khi cho rằng hồi còn nhỏ, có lẽ Valencia cũng không ngờ được rằng mình sẽ có cơ hội chơi cho Manchester United. Gia đình anh rất nghèo và đông con với 5 anh em trai cùng 1 chị gái, và công việc duy nhất liên quan đến bóng đá mà anh từng làm để phụ giúp gia đình là… bán đồ uống bên ngoài SVĐ của thành phố cùng mẹ, sau đó ở lại cùng cha thu nhặt những vỏ chai rỗng và bán lại cho các xưởng sản xuất chai lọ để kiếm thêm ít tiền.

Dù vất vả khốn khó là vậy, nhưng Antonio chưa từng nghĩ rằng mình có một tuổi thơ bất hạnh.

Hồi bé tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Khi cha tôi đi làm, toàn bộ thành viên trong gia đình đều chung tay để bữa tối của gia đình có thêm thức ăn.

Những trang báo về Valencia được cắt ra và lồng vào khung tranh ở quê nhà anh (Ảnh: ANDES)

Tất nhiên trẻ con thì vẫn có những khoảng thời gian chơi đùa, và nếu không đi làm phụ giúp gia đình thì cậu bé Antonio vẫn thường chạy chân trần đuổi theo quả bóng cùng bạn bè ở một khu đất trống gần nhà. Năm 11 tuổi, Papi Perlaza – một cựu cầu thủ không quá nổi tiếng – tình cờ thấy Antonio với khả năng bứt tốc qua những đối thủ lớn tuổi hơn mình nhiều, và ông đã quyết định bảo trợ cho cậu bé gia nhập trung tâm đào tạo bóng đá ở thành phố láng giềng Sucumbios – nơi mình đang đảm nhận công tác đào tạo.

Đó là những bước đi đầu tiên của Antonio Valencia trên con đường bóng đá. Thời tiết ở Sucumbios cũng rất khắc nghiệt, cơ sở vật chất tồi tệ còn sân bóng thì luôn trong tình trạng ngập nước, nhưng cậu bé Valencia không lấy thế làm nản chí. Cậu vẫn tập luyện dù sân đang sũng nước, và khi sân khô ráo thì dường như chẳng gì có thể cản bước cậu.

Đến tận bây giờ, Perlaza vẫn thường lấy chính cậu học trò cũ của mình làm ví dụ tiêu biểu cho những phẩm chất mà một cầu thủ trẻ cần có, nếu họ muốn đạt được những thành công như Antonio Valencia.

Antonio là một tấm gương để noi theo, tôi thường nói với các học trò của mình rằng ‘Xem kìa, các cậu giỏi hơn Antonio khi ở tầm tuổi này nhiều.’ và nó luôn có tác dụng. Tôi biết mọi sự so sánh chỉ là tương đối, nhưng với các cầu thủ trẻ thì thứ mà họ thiếu chính là động lực để tiến lên.

Papi Perlaza – người đã khám phá ra tài năng của Valencia (Ảnh: ANDES)

Sau hơn 4 năm tập luyện ở Sucumbios, Valencia nhận được sự chú ý từ Deportivo El Nacional – một trong những CLB hàng đầu của Ecuador có đại bản doanh nằm trong một doanh trại quân đội ở thủ đô Quito. Dù mới 16 tuổi, nhưng cậu bé Antonio đã quyết định giấu chuyện này với cha mình và chỉ chia sẻ chút ít về ý định đến Quito với mẹ và người anh cả Carlos.

Tôi không nói với cha vì biết rằng không bao giờ ông để tôi đi. Đó là lần đầu tiên tôi rời xa quê nhà, và thú thực là khi ấy tôi thấy rất run vì không biêt sắp tới rồi mình sẽ ăn ngủ ở đâu. Nhưng, nếu bạn có một giấc mơ và muốn biến nó thành sự thật, thì đó là những gì bạn cần phải làm.

Vài ngày sau, Carlos lẳng lặng đưa cậu em Antonio của mình đến bến xe bus, và mọi chuyện bắt đầu bằng một hành trình dài 2 ngày đêm đến thủ đô Quito – một thành phố mà cậu chẳng biết chút gì.

Trong những ngày đầu ở El Nacional, Valencia chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm. Cậu bé phải làm quen với nếp sống trong doanh trại và tham gia tập luyện như một người lính – bên cạnh việc chơi bóng. Môi trường kỷ luật nghiêm ngặt ấy đã mang lại những phẩm chất đáng quý nhất cho Valencia. Cậu không bao giờ tỏ ra mình kiệt sức – dù thực tế là chân đứng không vững nổi nữa.

Valencia trong màu áo El Nacional (Ảnh: Taringa)

Tuy nhiên cậu bé thì vẫn là một cậu bé và việc quen với nếp sống theo quân lệnh của Valencia cũng mang đến những tình huống dở khóc dở cười. Có lần, các HLV khuyên Valencia nên ăn nhiều mì ống (pasta) hơn, nhưng không hiểu sao cậu bé lại hiểu thành kem đánh răng (Pasta Dental), và thế là không suy nghĩ, cậu đã “nuốt trọn” một tuýp Colgate.

Lòng quyết tâm chơi bóng của Valencia sớm được mọi người nhìn nhận. Không lâu sau khi “nhập trại”, cậu được lập tức nhận vào đội U20 của El Nacional. Hai năm sau, cậu được đôn lên đội Một và tập luyện cùng Edison Mendez – một trong những thần tượng của mình. Trong quãng thời gian này, bạn thân nhất của Valencia chính là Christian Benitez – tiền đạo xấu số từng có thời gian khoác áo Birmingham City. (Benitez qua đời ngày 29/7/2013 ở Qatar. Theo lời một vài đồng đội trong cuộc phỏng vấn với chương trình matutino Express, Benitez nhập viện trong một cơn đau bụng dữ dội, nhưng các bác sĩ ở đó đã tỏ ra thờ ơ và xem nhẹ tình trạng của anh. Vài giờ sau, Benitez bị suy hô hấp và ra đi khi mới 27 tuổi).

Valencia đứng lặng bên linh cữu người bạn thân Christian Benitez (Ảnh: Getty)

Sau chức VĐQG cùng El Nacional năm 2005, với thành tích ghi 4 bàn sau 14 lần ra sân, cái tên Antonio Valencia bắt đầu được các đội bóng châu Âu để ý tới. Manuel Pellegrini – khi đó đó đang dẫn dắt CLB Villarreal – đã quyết định bỏ 2 triệu USD để mang anh về.

Thế nhưng cuộc sống ở La Liga lại không hề dễ dàng. Lối chơi của Valencia không phù hợp với triết lý bóng đá của Tàu ngầm vàng, và anh chỉ được chơi vỏn vẹn 2 trận.

Thế nhưng World Cup 2006 đã khiến mọi người phải nhắc đến cái tên Antonio Valencia. Được xếp đá chính trong tất cả các trận đấu của ĐT Ecuador ở giải đấu này, một lần nữa nghị lực và sự bền bỉ lại giúp anh tỏa sáng và lọt vào top 3 trong cuộc cạnh tranh danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất, cùng Cristiano Ronaldo và Lukas Podolski. Mặc dù tiền đạo người Đức là người giành chiến thắng, nhưng chính Valencia mới là cầu thủ nhận được nhiều phiếu bầu online nhất.

World Cup 2006 là giải đấu mà Valencia gây được ấn tượng mạnh mẽ (Ảnh: Bleacher Report)

Màn trình diễn ấn tượng ấy đã mở ra cánh cửa để Valencia đến với Premier League. Paul Jewell – HLV của Wigan khi ấy – bị thuyết phục bởi màn trình diễn của tiền vệ cánh này, và ông quyết định tìm cách đưa anh về sân DW.

Tôi tới Đức để xem trận đấu giữa Ba Lan và Ecuador, với hy vọng tìm được vài cầu thủ Ba Lan thú vị. Nhưng rốt cuộc Ecuador thắng và Valencia là cái tên đầu tiên tôi ghi vào sổ tay. Tôi thích cách cậu ấy đọc trận đấu, và cách cậu ấy chơi bóng.

Paul Jewell từng thú nhận rằng ông vô cùng ngạc nhiên khi thấy Valencia thích ứng nhanh như vậy ở một môi trường bóng đá và lối sống ở Anh, bởi khi mới đặt chân đến CLB, Antonio không biết một chữ tiếng Anh bẻ đôi nào. Toàn bộ vốn liếng giao tiếp của Valencia chỉ là tiếng Tây Ban Nha.

Mặc dù thường xuyên gặp vấn đề về giao tiếp nhưng Antonio không bao giờ tỏ ra trầm cảm hay thu mình. Cậu ấy chỉ biết võ vẽ vài từ tiếng Anh nhưng đã nhanh chóng kiếm được nhà và xe riêng. Tính tự lập hiếm có của cậu ấy đã gây cho tôi ấn tượng mạnh.

Ban đầu chỉ là một bản hợp đồng cho mượn, nhưng màn trình diễn của Valencia ở sân DW tuyệt vời đến nỗi HLV Steve Bruce đã quyết định mua lại anh khi mới lên nắm quyền năm 2007. Chàng lính trẻ năm xưa chơi càng ngày càng hay, và thậm chí Real Madrid đã từng ngỏ ý mang anh trở lại La Liga. Nhưng Valencia hiểu rằng với phong cách chơi thiên về tốc độ và sức bền, anh nên ở lại môi trường bóng đá Anh, và quyết định chuyển sang Manchester United.

Anh bay cao cùng Wigan… (Ảnh: Zimbio)

Tố chất của một người sinh ra và lớn lên trong khu vực rừng rậm Amazon đã cho Antonio Valencia khả năng huy động mọi sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh và cải thiện các yếu điểm của bản thân, giống như cách mà thành phố Nueva Loja kiểm soát và vượt qua những vấn đề tưởng như không có lối thoát.

Người ta từng hoài nghi rất nhiều khi anh – một cầu thủ gần như vô danh trước đó – đặt chân đến Premier League, và không ít người cho rằng anh sẽ không thể thành công khi chuyển xuống đá hậu vệ phải. Nhưng thời gian đã trả lời tất cả. Giờ đây Valencia là một ngôi sao tại Premier League, và là một phần quan trọng trong đội hình của Manchester United.

Thế giới bóng đá ngày nay không thiếu những cầu thủ chạy cánh giàu tốc độ, đẹp trai và có kỹ thuật thượng thừa – những người chỉ với một cú vẩy chân cũng đủ khiến đối phương phải ngửi khói. Valencia không phải mẫu người như vậy, anh không sở hữu kỹ thuật thượng thừa, tóc tai không kiểu cách và cũng chẳng cố tạo ấn tượng với mọi người, tất cả những gì mà tiền vệ người Ecuador làm chỉ là lao động gấp đôi người khác, và chính điều đó đã tạo ra một “thương hiệu” của riêng anh.

và tiếp tụckhẳng định mình ở Manchester United (Ảnh: Bleacher Report)

Chúng ta rất ít khi thấy Valencia ăn mừng một bàn thắng, bởi tất cả những gì nảy ra trong đầu anh khi ấy là chạy thật nhanh trở lại vị trí để chuẩn bị phòng ngự.

 “Cậu ấy là Cristiano Ronaldo, còn tôi là Antonio Valencia.” – Anh trả lời khi một phóng viên so sánh mình với siêu sao người Bồ Đào Nha. “Phong cách chơi của tôi khác cậu ấy, chúng tôi không có nhiều chung.”

Theo thời gian, những cầu thủ như Antonio Valencia sẽ ngày càng trở nên hiếm hoi. Được hun đúc trong sự nghèo đói và khí hậu khắc nghiệt, họ vươn lên bằng nghị lực của bản thân và khiến người khác chỉ có thể nhìn theo, chiêm nghiệm và học hỏi. Như Papi Perlaza vẫn thường nói với các cầu thủ trẻ ở Sucumbios rằng:

Antonio đã ngồi ở đó. Như vài người ở đây, cậu ấy đi một đôi giày rách, ăn mặc lôi thôi và đói ăn, nhưng chính nghị lực đã tạo nên con người cậu ấy hôm nay. Và các bạn cũng có thể làm được điều đó.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*