Freddy Adu – Tài năng mắc kẹt ở tuổi 14

*Tổng hợp từ The New YorkerBleacher Report*

Hãy cùng trở lại với vòng 8 giải Bóng đá Nhà nghề Mỹ (MLS) mùa bóng 2004, trận đấu giữa D.C. United gặp Los Angeles Galaxy. Đây là một trận đấu không có ý nghĩa đặc biệt gì, nhưng khán đài vẫn chật kín người hâm mộ. Họ đến đây không chỉ để cổ vũ cho 2 đội bóng, mà còn để tận mắt chứng kiến một tiền vệ được xem là thần đồng khi ấy đang khoác áo D.C. United – Đó là Freddy Adu.

Freddy Adu từng khiến cả nước Mỹ phát điên từ năm 14 tuổi (Ảnh: SI)

“Pele mới”

Phút 67 của trận đấu, tất cả đã được chứng kiến tài năng như lời đồn đại của Adu. Anh nhận bóng ở bên cánh phải và nhanh chóng dùng tốc độ vượt qua một hậu vệ Galaxy và tiến vào vòng cấm địa. Hậu vệ thứ hai xuất hiện ngay trước mặt, Adu giảm tốc độ, chùn vai đưa người sang phải, rồi đột ngột ngoặt sang bên trái khiến đối phương mất phương hướng. Hậu vệ thứ ba nhanh chóng xuất hiện, nhưng với quả bóng vẫn đang dính bên chân trái, tiền vệ trẻ nhanh chóng đẩy bóng ngược ra. Chàng hậu vệ tội nghiệp không kịp quay người lại, và Adu ở vào thế đối mặt với khung thành.

Nhưng rồi hậu vệ thứ tư ở đâu xông tới, và nỗ lực cản phá của anh chàng này đã khiến quả bóng rời khỏi cái chân trái như có nam châm của Adu. Thế nhưng chỉ như vậy là không đủ, Adu bị ngã, nhưng nhanh chóng chống tay xuống để lấy thăng bằng và khống chế lại quả bóng. Một cú sút hiểm hóc vào góc trái khung thành, và lưới rung lên trong sự tuyệt vọng của 4 hậu vệ và thủ môn của LA Galaxy.

Tất cả pha bóng đó chỉ diễn ra trong khoảng 5 giây, và Freddy Adu khi ấy mới chỉ 14 tuổi.

Trước Adu, nước Mỹ chưa từng sản sinh ra một siêu sao bóng đá nào (Ảnh: Getty)

Với người Mỹ khi ấy, Freddy Adu không đơn thuần chỉ là một ngôi sao bóng đá tuổi teen, mà còn là một hiện tượng bởi màu da của anh. Nước Mỹ chưa từng có một ngôi sao bóng đá da màu nào trước đây. Trước khi Adu xuất hiện, ĐT Mỹ đã có những cầu thủ da màu như Cobi Jones hay Eddie Pope, nhưng cả hai cái tên này chỉ có thể thành công ở MLS. Earnie Stewart và Tim Howard khi ấy cũng đã có vài năm chơi bóng ở châu Âu, nhưng cũng không đạt được thành tựu đáng kể nào.

Sau pha bóng ma thuật ấy, tên tuổi Adu nổi như cồn. Báo giới thi nhau viết bài về thần đồng của bóng đá Mỹ, ví von rằng anh là “Pele của xứ Cờ hoa”, với tương lai rộng mở và sẽ trở thành siêu sao bóng đá đầu tiên mang quốc tịch Mỹ.

Adu cùng Pele trong chương trình quảng cáo của Nike (Ảnh: IGol)

Lận đận và lụi bại

“United hôm qua đã chuyển nhượng tiền vệ ngôi sao 17 tuổi của mình, cùng thủ môn dày dạn kinh nghiệm Nick Rimando cho Real Salt Lake.” – đó là những lời thông báo ngắn gọn trên tờ Washington Post vài năm sau. Trước đó, Adu đã ghi 11 bàn thắng và thực hiện 17 pha kiến tạo trong 87 lần ra sân trong màu áo D.C. United, và thậm chí trong mua giải 2004 thành công nhất, anh đã góp công lớn giúp đội bóng này giành chức vô địch MLS.

Tuy nhiên vấn đề nảy sinh khi Adu công khai than phiền rằng HLV Peter Nowak không sử dụng anh ở vị trí sở trường.

“Freddy mong muốn được chơi ở một vị trí khác với những gì mà đội bóng yêu cầu, bởi vậy chúng tôi hy vọng vụ chuyển nhượng này sẽ giải quyết được điều ấy.” – Nowak trả lời phỏng vấn một cách châm biếm, sau khi vụ chuyển nhượng Adu đã được công bố.

Dù tỏa sáng ở D.C. United, nhưng Adu lại đòi ra đi vì không được chơi đúng sở trường (ảnh: Getty)

Phải nói rằng khi ấy, Adu đang hưởng mức lương 125.000 USD/mùa – mức lương không thua kém các cầu thủ trẻ đang chơi bóng ở châu Âu, nhưng câu chuyện trở nên điên rồ khi Salt Lake đồng ý trả cho Adu 500.000 USD/mùa.

“Rốt cục, Salt Lake đã quyết định tiêu 500.000 USD cho một cầu thủ chỉ ghi có 12 bàn thắng trong gần 4 mùa giải chơi tại MLS, đó là một sự xa xỉ mà không đội bóng nào sánh được.” – Jack Bell, cây viết của The New York Times nhận xét.

Tại Real Salt Lake, Adu tái ngộ John Ellinger – HLV đội trẻ của Mỹ, và điều này hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Mùa hè năm đó, Adu tiếp tục tỏa sáng ở World Cup U-20 với một cú hat-trick vào lưới Ba Lan. Cả 3 bàn thắng đều được ghi bởi những pha xử lý đẹp mắt và đậm chất biểu diễn, từ xoay roulette 360 độ, vẩy bóng cho đến cứa lòng. Tất cả những pha bóng đó đều khẳng định tài năng của Adu, và không lâu sau khi giải đấu kết thúc, Benfica – một trong những đội bóng mạnh nhất Bồ Đào Nha đã ngỏ ý muốn sở hữu anh.

Nhưng những năm tháng sau đó với Adu lại là thảm họa. Không lâu sau khi Adu cập bến, Benfica đột ngột thay đổi HLV, và tiền vệ người Mỹ không thể thích nghi được với lối chơi mới. Anh bị đem cho Monaco mượn, nhưng cũng không thể tạo được dấu ấn và bị đội bóng Công quốc trả lại. Những mùa giải tiếp theo cũng không khá hơn, khi Adu không thể tạo được dấu ấn nào đáng kể ở cả Belenense, Aris (Hy Lạp) tới Caykur Rizerspor (Thổ Nhĩ Kỳ).

Chuyển đến Benfica chỉ khiến sự nghiệp của Adu xuống dốc thảm hại (ảnh: Reuters)

Năm 2011, Freddy Adu buộc phải trở lại MLS khoác áo Philadelphia Union, với hy vọng gây dựng lại sự nghiệp chơi bóng, điều mà các CĐV dõi theo anh luôn mong mỏi. Được xem là ngôi sao của đội bóng và hưởng mức lương đặc biệt, thế nhưng trong lần thứ hai hợp tác với HLV Peter Nowak, mọi chuyện cũng không khá khẩm hơn với tài năng trẻ này khi anh chỉ ghi được 7 bàn thắng trong 35 lần ra sân.

Nowak ra đi, nhưng mọi chuyện cũng chẳng khá hơn với Adu. Mặc dù thành tích trên sân cỏ không có gì nổi bật, nhưng anh chàng vẫn cho rằng mình là một ngôi sao hàng đầu của MLS và đòi tăng lương, bất chấp việc đang được hưởng biệt đãi mà thực tế mình không xứng đáng được nhận. Thế là đến năm 2013, HLV của Philadelphia khi ấy là John Hackworth cũng nói lời chia tay đầy châm biếm với thần đồng một thời này: “Chúng tôi muốn cảm ơn Freddy Adu về những gì cậu ấy đã làm cho Union trong 2 năm qua, và chúc cho cậu ấy may mắn khi tiếp tục sự nghiệp ở Brazil.”

Sáu tháng trong màu áo Bahia, cầu thủ từng được xem là “Pele mới” chỉ ra sân vỏn vẹn 59 phút. Anh nhanh chóng bị CLB Brazil này thải hồi, và phải trôi dạt đến Serbia để chơi bóng sau quãng thời gian thử việc ở Blackpool (Anh), Stabaek (Na Uy) và AZ Alkmaar (Hà Lan) nhưng đều không kiếm được hợp đồng.

Adu trôi dạt khắp nơi, nhưng đều thất bại (Ảnh: ESPN)

Như nhà báo Andy Edwards cay đắng nhận xét trên Pro Soccer Talk:

FK Jagodina là đội bóng thứ 10 trong sự nghiệp của Adu, trải dài từ Mỹ, Bồ Đào Nha, Pháp, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Brazil và giờ là Serbia. Với tất cả sự tôn trọng với giải VĐQG Serbia, nếu Adu không thể đá chính ở đây thì cậu ta có thể chơi bóng ở đâu được nữa?

Nên nhớ rằng khi đó, Adu mới 25 tuổi.

Thậm chí anh còn không thể tỏa sáng ở giải VĐQG Serbia (Ảnh: EPI)

Điều đáng buồn là ngay cả ở Jagodina thì Adu cũng chẳng chứng tỏ được điều gì. 6 tháng ở Serbia, anh chỉ ra sân một lần duy nhất, từ băng ghế dự bị trong một trận đấu không quan trọng của Cúp QG. Một lần nữa Adu bị thải loại, anh đến Phần Lan và chơi bóng cho KuPS, nhưng chỉ được 4 tháng thì chủ động cắt hợp đồng sau quãng thời gian phải chơi cho đội dự bị ở giải hạng Ba.

Hai năm nỗ lực tìm đường trờ lại với bóng đá châu Âu kết thúc trong thất vọng cùng cực. Năm 2015, Adu không kèn không trống trở về Mỹ. Anh đến với Tampa Bay Rowdies – đội bóng đang chơi ở giải Vô địch Bắc Mỹ với SVĐ dùng chung cho cả 2 môn bóng đá và bóng chày. Thế nhưng ngay ở giải đấu cấp thấp trong môi trường quen thuộc như vậy, “Pele mới” ngày nào cũng chỉ được đá chính 12 trận và không ghi nổi một bàn thắng nào trong suốt 2 năm.

Đầu năm nay, Portland Timbers – một đội bóng ở MLS – đã quyết định thử việc Adu, nhưng rồi họ đã phải thất vọng nhận ra rằng thần đồng Freddy Adu của năm xưa đã vĩnh viễn biến mất.

Đầu năm 2017, Adu đến thử việc ở Portland Timbers nhưng cũng không thành công (Ảnh: SI)

Vậy lý do là gì?

Thực tế không phải đợi đến ngày hôm nay Adu mới nhận ra sai lầm của mình. Năm 2013, anh từng thú nhận trong một cuộc phỏng vấn trên ESPN rằng:

Năm 14, 15 hay 16 tuổi, bạn còn trẻ, nông nổi và mơ mộng về đủ thứ trên trời… Và có lẽ tôi đã không tập luyện chăm chỉ như mình lẽ ra phải thế. Và điều đó đã làm hại tôi.

Và trong suốt cuộc phỏng vấn đó, Adu đã không giấu giếm sự thất vọng với bản thân mình.

Hầu nhưng không ai biết rằng tôi quyết định chơi bóng chuyên nghiệp chỉ bởi vì gia đình tôi rất nghèo. Tôi có một bà mẹ đơn thân, phải làm 2-3 công việc một lúc để nuôi gia đình. Thế tôi phải làm gì đây? Nói không với cả triệu USD khi gia đình gặp khó khăn ư? Không bao giờ.

Ở tuổi 14, Freddy Adu từng là một tài năng bóng đá thực sự, nhưng người ta đã quên đi rằng trước tiên anh chỉ là một đứa trẻ.  Để rồi khi những điên cuồng của truyền thông và thương mại qua đi, mọi người đều lãng quên người từng được xem là thần đồng bóng đá, để trơ lại một thằng bé da màu mãi mãi không lớn.

Đôi khi chúng ta quên rằng trước khi là một ngôi sao, Adu vẫn chỉ là đứa trẻ 14 tuổi (Ảnh: The Sun)y A

Ở tuổi 27, lẽ ra Freddy Adu đang ở giai đoạn đỉnh cao nhất của sự nghiệp, nhưng thay vào đó, anh thậm chí còn không thể trụ nổi ở môi trường bóng đá chuyên nghiệp. Giờ đây, có thể khẳng định Freddy Adu sẽ không bao giờ trở thành một siêu sao bóng đá, sánh ngang với Pele như người Mỹ từng mơ, nhưng điều đó lại đặt ra cho chúng ta một câu hỏi: Liệu chính các CĐV có phải chịu trách nhiệm cho sự lụi bại của Adu – cũng như rất nhiều tài năng trẻ khác – chính bởi vì đặt quá nhiều kỳ vọng vào họ?

Bởi trước khi là một ngôi sao bóng đá, thì trước hết họ vẫn chỉ là những đứa trẻ mà thôi.

Comments

comments

Thành Đỗ Written by:

Be First to Comment

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *