Mino Raiola: Chân dung một “siêu cò”

* Dịch từ bài viết của Simon Kuiper trên Financial Times *

Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài và cách ăn mặc để đoán công việc của Mino Raiola, chắc chắn nhiều người sẽ nói: Một gã chạy bàn ở quán pizza nào đó vào ngày nghỉ. Nhưng gã con lai với vẻ ngoài kỳ khôi ấy lại là một trong những người đại diện cầu thủ có uy tín nhất thế giới. Chỉ tính riêng Manchester United đã có đến 3 người là thân chủ của hắn, đó là Paul Pogba – cầu thủ đắt giá nhất thế giới, Zlatan Ibrahimovic và Henrikh Mkhitaryan. Ngoài ra, hắn còn có Mario Balotelli, một trong những tài năng sáng giá nhất của bóng đá Ý.

Thích hay ghét Raiola, thì chúng ta cũng phải thừa nhận rằng hắn ta có sức ảnh hưởng cực lớn trên thị trường cầu thủ, và thậm chí là người có tiếng nói quyết định xem việc thân chủ của mình sẽ đến với đội bóng nào.

Mino Raiola – người đại diện của rất nhiều siêu sao bóng đá (Ảnh: Alcheron)

Tài năng kinh doanh từ nhỏ

Để giúp hiểu hơn về cách Raiola đã học kinh doanh, chúng ta sẽ phải đi vài trăm dặm từ ngôi nhà của cha mẹ hắn để đến với nơi mọi thứ bắt đầu – Trung tâm thành phố Haarlem đẹp đẽ, với khu Grote Markt cổ kính – hay còn gọi là Quảng trường “Chợ Lớn”. Cả gia đình Raiola đã chuyển từ miền Nam Italia để đến với Haarlem vào năm 1968, khi hắn còn đang ẵm ngửa. Đó là một cuộc nhập cư tập thể, với khoảng 35 người được chia vào 3 khu nhà khác nhau. Nhà Raiola quyết định mở một nhà hàng chuyện Pizza Napoli trên Grote Markt.

Cha tôi làm việc 18, có khi 20 tiếng/ngày tại đây. Ông ấy là người rất tận tụy trong công việc. Năm 11 hay 12 tuổi gì đấy, tôi đến làm việc cùng bố để hiểu ông hơn. Ông ấy ở trong bếp, và tôi thì có thể làm gì? Dọn dẹp, và làm những việc tương tự như thế. Nó cho tôi một khoảng thời gian yên lặng để ngắm nhìn công việc của mình, sau khi đã chùi rửa mọi thứ thật sạch.

Sau đó không lâu, thằng nhóc Mino được mặc đồng phục và chạy bàn. Công việc này giúp hắn rèn dũa khả năng giao tiếp với người khác (Hắn nói nhanh gấp đôi người bình thường). Hắn hỏi các thực khách muốn ăn gì, rồi nhanh chóng trở ra với tờ menu. Nếu một khách hàng bỏ đi, thì thằng nhóc đó có nhiệm vụ trò chuyện và giữ chân người đó. Việc làm ăn gặp nhiều thuận lợi, theo như Raiola nhớ thì đến nay gia đình hắn đang có tổng cộng 11 nhà hàng.

Raiola trưởng thành từ một cửa hàng bán bánh pizza (Ảnh: 11 Freunde)

Mino nói tiếng Hà Lan tốt hơn cha, bởi vậy ngay từ khi còn là thiếu niên, hắn đã là người chịu trách nhiệm làm việc với ngân hàng hay đón tiếp Thị trưởng của Haarlem. Ngoài ra khả năng nói tiếng Ý trôi chảy cũng đem lại cho hắn công việc dàn hòa nếu một khách hàng than phiền điều gì đó về các món ăn Italia. Cùng với đó, Raiola còn sáng lập ra một công ty tên là Intermezzo, chuyên làm cầu nối để các công ty Hà Lan đầu tư vào Italia.

Năm 19 tuổi, Mino Raiola trở thành triệu phú khi mua lại cửa hàng McDonald’s của địa phương rồi bán cho một nhà đầu tư địa ốc. Sau đó như lời hắn nói thì tiền bạc không phải là mục tiêu hàng đầu nữa. Thú vui trong thời gian rảnh rỗi của Mino là bóng đá, hắn theo nghiệp quần đùi áo số một thời gian, và rồi khi mới ngoài 20 tuổi, sau khi bỏ ngang trường luật, Mino Raiola trở thành Giám đốc kỹ thuật của đội bóng địa phương là FC Haarlem (Hiện đội bóng này đã giải tán). Thậm chí hắn còn lên kế hoạch để chiêu mộ tài năng trẻ của Ajax Amsterdam khi ấy là Dennis Bergkamp, nhưng lại vấp phải sự phản đối của các Giám đốc khác.

Những màn đối thoại kiểu cổ điển chán ngắt, Raiola nghĩ vậy.

Raiola những ngày làm GĐKT cho FC Haarlem (Ảnh: Expressen)

Bước chân vào thế giới bóng đá

Năm 1992, Intermezzo đóng vai trò cầu nối để đưa tiền vệ cánh Bryan Roy từ Ajax đến Foggia của Italia. Như một phần của “dịch vụ”, Raiola đã dành hẳn 7 tháng ở cạnh Roy khi anh này mới đến Ý, và thậm chí còn giúp cầu thủ này sơn nhà. Trong thời gian ở Foggia, Raiola gặp người vợ tương lai của mình, đồng thời cũng khám phá ra một chân trời mới của bóng đá.

Là một kẻ ngoại đạo, thế nên thỉnh thoảng Raiola cũng bị những người trong cuộc tỏ ý xem thường. Đi đâu hắn cũng bị hỏi câu “Anh là ai?”, thế nhưng Raiola cũng đáp lại bằng thái độ khinh thị.

“Tôi hoàn toàn chẳng thấy ấn tượng chút nào.” Y tỏ ra khó chịu khi thấy rất nhiều Giám đốc điều hành ở các CLB được bổ nhiệm vì họ là cựu cầu thủ.

Cái màn loạn luân ấy làm thế giới bóng đá suy yếu. Nó ngu xuẩn vì người ta  muốn giữ lại những thứ ngu xuẩn. Đó là một thế giới khép kín, nhưng đầy tiềm năng. Một vòng xoay tiền khổng lồ nhưng lại thường được quản lý bởi những kẻ chẳng biết tận dụng nó.

Một kẻ thông minh hiếm hoi, theo quan điểm của Raiola, chính là Luciano Moggi. Lần đầu tiên Raiola gặp Moggi là vào đầu thập niên 90, khi đó con cáo già này đang làm GĐKT cho Torino. Cuộc hẹn được ấn định vào lúc 11 giờ sáng. Raiola sửa soạn tươm tất, và đến nơi 10h45.

Luciano Moggi là đối thủ của Mino Raiola trong những năm đầu (Ảnh: ESPN)

“Tôi được đưa vào một căn phòng trông chẳng khác gì bệnh viện nha khoa: Có khoảng 25 người, ai cũng hút thuốc, nhìn ngó xung quanh và nói chuyện. Đến 11h15 vẫn chưa thấy ai gọi đến, nên tôi nói với thư ký ở đó: ‘Cô làm ơn nói với ngài Moggi rằng tôi đang đợi, và cô có thể cho tôi biết mình còn phải đợi bao lâu không?’”

Cô gái đó nhìn tôi và nói: “Tất cả những người này đều đang đợi ngài Moggi.”

Raiola, mới ngoài 20 tuổi và gần như chẳng có mối quan hệ nào trong giới bóng đá, lịch sự chào cô thư ký và bước ra.

“Hai tiếng sau, tôi gặp ngay Moggi trong một nhà hàng. Đi cùng với ông ta là cả đoàn 25 người đó, tất cả đều đến ăn trưa,” Raiola kể tiếp. Thế là hắn tiến đến và bắt chuyện.

“Ông là Moggi phải không?”

“Phải.”

“Tôi cảm thấy thật bất lịch sự khi ông bắt người khác đợi lâu đến vậy.”

“Anh là ai?”

“Tôi là Raiola.”

“À, ra anh là Raiola. Nếu anh còn tỏ ra bất lịch sự với tôi đến thế, thì đừng hy vọng bán được cầu thủ nào ở Ý.”

Ban đầu Raiola rất khó chịu với Moggi (Ảnh: Eurosport)

Thế nhưng không lâu sau, Raiola vẫn đưa được cầu thủ sang Italia. Tại Foggia, hắn làm quen được với HLV của đội bóng này, một người CH Czech nghiện việc tên là Zdenek Zeman. Họ nói chuyện với nhau về bóng đá hết sức say sưa.

Một ngày Raiola nói với Zeman: “Cầu thủ mà ông muốn đơn giản là không tồn tại. Một cầu thủ hoàn hảo, có thể chạy 17km trong một trận, dắt bóng như Maradona, và tập luyện hăng say hơn tất cả những gì chúng ta tưởng tượng.”

Thế nhưng đến giữa những năm 90, qua các mối quan hệ ở CH Czech, Raiola đã tìm được cầu thủ hoàn hảo như Zeman muốn, đó là Pavel Nedved.

Raiola và Nedved tại một cửa hàng của y (Ảnh: RedCafe)

Raiola nhớ lại: “Pavel Nedved là một gã cực đoan. Điều duy nhất cậu ta nghĩ là mình không biết chơi bóng, nhưng rồi lại tập luyện chăm chỉ hơn những người khác.”

Nedved tập luyện trên sân tập của CLB như một thằng điên, rồi về nhà và tập ác liệt hơn ở trong vườn.

Năm 1996, Raiola đưa Nedved đến CLB mới của Zeman, đó là Lazio. Hai người Czech đó đã khiến Raiola nhớ lại câu nói của cha mình: “Kẻ cực đoan sẽ thành công”, và hắn cũng dần trở thành người như vậy. Trong suốt 20 năm từ đó đến nay, Raiola đi vòng quanh khắp châu Âu chỉ với một cái vali nhỏ để làm việc.

“Tôi đã phải đánh đổi nhiều thứ,” hắn nói “Tôi không có cơ hội được chứng kiến bọn trẻ nhà mình trưởng thành.”

Hiện gia đình của Raiola đang sống ở Monaco. Lý do duy nhất để chọn nơi này – theo lời chính Raiola – là chuyện thuế má.

Căn nhà tuyệt đẹp của Raiola tại Monaco (Ảnh: The Sun)

Tài năng đàm phán của Raiola

Nếu Raiola viết tự truyện (Mà hắn thỉnh thoảng cũng khoe như vậy), thì tựa đề của nó có thể là “Nghệ thuật đàm phán”, bởi các cuộc thương thảo hợp đồng – như lời Raiola – chính là trận đấu của hắn.

Có một câu chuyện khá nổi tiếng về  cựu cầu thủ người Hà Lan là Rody Turpijn và vụ chuyển nhượng anh từ Ajax đến De Graafschap vào năm 1998. Raiola là Turpijn đến gặp Chủ tịch của CLB De Graafschap tại một khách sạn nhỏ. Sau vài lời trao đổi về Nedved – cầu thủ mà cả hai bên đều ngưỡng mộ và đánh giá về tài năng của cầu thủ người CH Czech, vị Chủ tịch chìa ra bản hợp đồng với mức lương mà ông đã đề nghị với Turpijn.

“Không tệ chút nào.” – Turpijn nghĩ vậy. Số tiền đó nhiều hơn mức anh kiếm được ở Ajax, và dù sao thì De Graafschap cũng là đội bóng duy nhất muốn sở hữu anh.

Nhưng Raiola gạt phăng. “Ông biết là cậu ta kiếm được bao nhiêu ở Ajax không? Đây còn chẳng phải là đề nghị nghiêm túc. Đi nào Rody, chúng ta không phí thời giờ ở đây nữa.” Hắn kiên quyết bước ra khỏi cửa, và Turpijn cũng lật đật đi theo. Vị Chủ tịch đó phải khẩn khoản mời hai người ở lại. Bản hợp đồng mà Raiola đàm phán chỉ trong 20 phút sau đó (gồm tất cả các khoản phụ khác), theo lời Turpijn là “Đảm bảo vững chắc tương lai của tôi. Không chỉ trong 4 năm chơi tại De Graafschap, mà trong cả cuộc đời.”

Và câu chuyện đó chứng tỏ triết lý của Raiola: Một vụ chuyển nhượng dù nhỏ nhất cũng có thể thay đổi cả cuộc đời của một ai đó.

Rody Turpijn – tài năng một thời của Ajax Amsterdam (Ảnh: Ajax Amsterdam)

Raiola thường thúc giục Turpijn chăm chỉ luyện tập như Nedved, nhưng điều đó đã không xảy ra. Sau quãng thời gian đáng thất vọng tại De Graafschap, Turpijn giã từ sự nghiệp chơi bóng ở tuổi 25 và đến với cổng trường đại học. Thế nhưng vụ chuyển nhượng này đã dẫn Raiola đến với một tài năng trẻ khác của Ajax, người mà y gắn bó từ năm 2001 đến nay – tiền đạo người Thụy Điển Zlatan Ibrahimovic.

Trong cuốn tự truyện “Tôi là Zlatan” của Ibrahimovic thì Raiola là một nhân vật đặc biệt. Không ngạc nhiên, bởi người có ảnh hưởng lớn nhất đến sự nghiệp của tiền đạo này chính là y. Mối quan hệ giữa hai người trở nên thân thiết hơn, và đôi lúc có cảm tưởng như nó gần giống như giữa HLV và cầu thủ. Điều đó nói lên một khía cạnh khác của Raiola, khi hắn luôn giữ cho hình ảnh của mình mờ nhạt bên cạnh các cầu thủ, để rồi sau đó có thể chăm lo nhiều hơn đến đời sống của họ.

Hai người gặp nhau lần đầu tại một nhà hàng Nhật Bản ở Amstedam có tên Yamaazato. Ibra diện vest, nhưng “Thử hình dung xem gã nào xuất hiện? Một khối thịt trong chiếc quần jean và áo phông Nike – còn cái vòng eo kia nữa, trông hắn y như mấy gã trong phim ‘Gia đình Soprano’ vậy.” – Ibra mô tả trong tự truyện. Còn Raiola tin rằng không mặc vest sẽ giúp hắn có lợi thế, vì điều đó khiến mọi người đánh giá y thấp hơn.

Raiola có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của Zlatan Ibrahimovic (Ảnh: Getty)

Raiola có thể sắm cả vai người tốt lẫn kẻ xấu, và biết cách khiến Ibrahimovic phải nể phục. Như lời kể của tiền đạo người Thụy Điển thì Raiola tỏ ra khinh thường các món ăn Nhật Bản, và trong khi xử lý đống pasta đủ cho 6 người ăn thì hắn không ngừng nhiếc móc sự kém cỏi của của anh.

“Mà muốn trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, hay là thằng kiếm được nhiều tiền nhất và trưng diện những thứ đắt tiền nhất?”

Tất nhiên Ibra trả lời rằng anh muốn trở thành người xuất sắc nhất.

Tiền đạo người Thụy Điển bị ấn tượng mạnh. Anh gọi điện cho Raiola và yêu cầu hắn trở thành người đại diện cho mình.

Raiola: “Được thôi. Nhưng nếu muốn làm việc với tao thì mày phải làm bất cứ những gì tao yêu cầu.”

Ibrahimovic: “Chắc chắn rồi.”

Raiola: “Bán hết xe cộ, đồng hồ đi, và tập gấp 3 lần cho tao, vì số liệu của mày chỉ là đống rác rưởi.”

Và thế là Ibrahimovic lao vào tập luyện như Nedved.

Chính Raiola thúc giục Ibra tập luyện chăm chỉ hơn để thành tài (ảnh: Utdreport)

Cùng lúc này, kẻ thù cũ của Raiola là Moggi chuyển đến Juventus. Một ngày nọ, ông ta gọi điện cho Raiola để tìm cách mua lại Nedved từ Lazio. Và Raiola mở đầu cuộc nói chuyện như sau

Raiola: “Ông có đồng hồ không đấy?”

Moggi: “Coi nào, đừng bất lịch sự thế. Tất nhiên là tôi có.

Raiola: “Chúng ta sẽ gặp nhau khi nào?”

Moggi: “12 giờ trưa, tại Florence.”

Raiola: “Tôi sẽ đến đó lúc 11h50, và đi lúc 12h10. Sau đó thì giá gấp đôi đấy nhé.”

Đồng hồ chỉ 12h10 và Moggi vẫn chưa xuất hiện, thế là Raiola bỏ đi. Thế nhưng sau đó Nedved vẫn đến Juventus và thậm chí là giành QBV năm 2003. Giờ đây khi đã giải nghệ, nhưng anh vẫn giữ liên lạc với Raiola.

Đó chính là Raiola: Thân thiết với cầu thủ, và tàn nhẫn với các CLB và giới chủ.

Raiola và Nedved vẫn thường xuyên giữ liên lạc (Ảnh: Calciomercato)

Bạn của mọi cầu thủ

Rất nhiều cầu thủ xem Raiola như người bạn thân thiết của mình. Mario Balotelli đã gọi cho hắn đầu tiên khi làm cháy nhà, và Raiola chỉ cho anh chàng cách chữa cháy. Những cầu thủ trẻ hơn thì gọi Facetime, và hắn đi xung quanh và cho xem những thứ mà họ muốn mua. “Tôi đang đi qua một căn nhà. Cậu thấy sao?” – Hắn đùa.

Raiola có xem các cầu thủ là bạn không?

“90% trong số đó.” – Hắn đáp.

Vậy hắn cũng không xem Pogba như một khách hàng phải không?

“Tôi chưa bao giờ xem cậu ấy như một khách hàng. Thực tế thì tôi có thể dùng từ gia đình.”

Có thể nói Raiola đã đưa cung cách phục vụ của một nhà hàng Pizza với khách hàng thân thiết vào bóng đá. Mắt hắn sáng lên: “Đúng, tôi chưa bao giờ nghĩ mình chỉ là một chủ nhà hàng pizza.”

Raiola và cầu thủ luôn thân thiết với nhau (Ảnh: ESPN)

Mô hình kinh doanh của Raiola cũng được thể hiện tại văn phòng của y tại Haarlem: Bởi các cầu thủ luôn cảm thấy không thoải mái khi ở trong các văn phòng thông thường, nên chỗ làm việc của Raiola còn được trang bị một căn bếp, cùng một chiếc TV để xem các trận đấu. Trên tường bếp là một tấm biển đề “Ristorante Napoli, Haarlem” (Nhà hàng phong cách Napoli của Haarlem).

Thông thường người ta sẽ nghĩ rằng CLB và HLV sẽ quyết định mua cầu thủ nào, nhưng thực tế thì thường kẻ nắm đằng chuôi.

Tôi luôn cố gắng xác định mục tiêu cho các cầu thủ: ‘Đây là điều mà chúng ta muốn, và chúng ta sẽ không ngồi đợi xem gió sẽ thổi từ phương nào.’

Năm 2004, Raiola quyết định Ibrahimovic nên đến đội bóng “cực đoan” nhất của nước Ý: Juventus. Trong chiếc quần sọc đi biển và áo khoác gió, hắn đến một buổi gặp mặt không được xếp lịch trước ở Turin, và tại đây hắn cùng Moggi thống nhất giá tiền chuyển nhượng sẽ là 16 triệu Euro.

Ibrahimovic đến với Juventus trong sự xếp đặt của Raiola (Ảnh: Calciomercato)

Và tại Juve, Ibrahimovic đã được tận mắt chứng kiến Nedved tập luyện chăm chỉ ra sao.

“Tôi đã nghĩ anh phóng đại, nhưng quả đúng là như vậy.” – Ibra nói với Raiola.

Nedved cũng nói với chàng tiền đạo trẻ khi ấy: “Cậu không biết mình đang có những gì đâu.” Và Ibra đã kết hợp sự cần mẫn của tiền vệ người Czech với tài năng vốn có của mình.

Tiền đạo người Thụy Điển còn tiết lộ một trong những tài năng khác của Raiola: Khả năng dự đoán biến động của thị trường chuyển nhượng. Chính Raiola cũng nói: “Nghe thì có vẻ điên, nhưng tôi nhìn thấy mọi chuyển động của thế giới bóng đá từ trước khi nó diễn ra.” Năm 2006, khi Moggi bị nghi ngờ đã gọi điện cho trọng tài sẽ cầm còi một trận đấu của Juventus trước khi nó diễn ra, Raiola đã nhận ra rằng đội bóng này sẽ gặp rắc rối lớn. Bởi vậy một tháng trước khi Bianconeri bị đánh rớt hạng, hắn đã lo xong cho Ibrahimovic chuyển đến Inter Milan.

Thấy có biến, Ibra lập tức được chuyển sang Inter (Ảnh: Getty)

Năm 2009, Raiola đưa Ibra đến Barcelona – và vụ chuyển nhượng này đã không như dự tính khi Pep Guardiola không trọng dụng anh. Tất cả những vấn đề liên quan đến HLV người Tây Ban Nha qua miệng Raiola đều nhuốm sự hằn học, và hắn nhanh chóng thu xếp đưa Ibrahimovic đến AC Milan.

Rồi đến năm 2012, Raiola chính là người đưa tiền đạo này rời khỏi nước Ý. “Cậu ta không muốn đi chút nào, nhưng tôi đã nói ra rả với phía Milan suốt mấy năm rằng ‘Các ông không thể chịu được mức lương ấy nữa đâu.’” Khi ấy kinh tế của nước Ý đang lao dốc, trong khi những ông chủ giàu sụ ở Qatar lại mới mua PSG. Thế là Ibrahimovic chuyển đến Paris – nơi anh kiếm được đến 14 triệu Euro/mùa và là chủ lực của một đội bóng hàng đầu, trong khi AC Milan ngày càng lụi bại.

Khi ấy, các CLB đã chi tổng cộng khoảng 131 triệu Euro tiền chuyển nhượng cho tiền đạo người Thụy Điển, và chỉ riêng khoản ấy là đủ để Raiola giàu sụ.  Khi được hỏi về việc lấy 10% tiền lương của mỗi cầu thủ, y trả lời rằng: “Cũng có hơn có kém, nhưng con số thường được thống nhất và minh bạch.” Dù vậy, hắn luôn cho rằng tiền bạc chẳng qua chỉ là sản phẩm phụ của một công việc tốt.

Với Raiola thì tiền chỉ là sản phẩm phụ (Ảnh: Marca)

Những khó khăn và thất bại

Thế nhưng việc dẫn dắt một cầu thủ đội khi cũng không thành công. Thất bại lớn nhất của Raiola có lẽ chính là Mario Balotelli. Mặc dù đã có một mùa giải chơi tốt ở Nice, nhưng rõ ràng tài năng lớn lao của anh vẫn chưa được khai thác hết. Raiola cho biết tiền đạo người Italia thường sao nhãng trong việc hướng đến mục tiêu của mình vì chuyện tình cảm.

Balotelli đã chọn, dù vô tình hay cố ý, là không đưa bóng đá làm lẽ sống của cuộc đời mình. Và điều đó đã trở thành chiếc hố ngăn cách và cản trở cậu ấy chơi bóng. Zlatan không có cái hố ấy, Pogba không, Nedved không, và đến cả Quasim Bouy cũng không có nốt.

Vậy Raiola có trách nhiệm gì trong sự lận đận của Balotelli không?

Có. Sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp của tôi là để cậu ấy chuyển từ Manchester City đến Milan, trái với lời khuyên của tôi. Lẽ ra tôi nên nói rằng ‘Cậu sẽ thành công ở Man City. Chấm hết.’ Nếu tôi nói câu đó đủ quyết liệt, thì cậu ấy sẽ làm được.

Balotelli không thể tiến xa có phần lỗi của Raiola (Ảnh: ESPN)

Thế nhưng không chỉ có Balotelli, rất nhiều cầu thủ khác đơn giản là không muốn trở thành ngôi sao hàng đầu. Vì sao lại như vậy? Bởi họ có thể kiếm được rất nhiều tiền mà không phải lăn lộn chăng?

“Đúng là như vậy.” – Raiola khẳng định. “Đó là lý do vì sao trong các cuộc nói chuyện tôi vẫn thường hỏi các cầu thủ một câu rất quan trọng: ‘Vì sao anh lại chơi bóng? Động lực của anh là gì?’”

Và câu trả lời…

“Hầu hết bọn họ đều chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Tôi bảo họ về nhà và nói ‘Cứ suy nghĩ đi.’”

Vài năm sau, Raiola gặp một tài năng trẻ người Pháp với động lực chơi bóng không phải bàn cãi. Paul Pogba khi đó là tài năng sáng giá tại Manchester United và đang tìm cách chen chân vào đội hình Một của Quỷ Đỏ. Raiola nói anh đang được trả lương quá thấp, nhưng cho rằng Pogba có lẽ nên ở lại, đặc biệt là khi Man United có “Một HLV tuyệt vời” – đó là Sir Alex Ferguson.

Raiola ngay từ đầu đã nhìn ra những tố chất đặc biệt của Paul Pogba (Ảnh: The Mirror)

Năm 2012, Raiola yêu cầu Man United cho thân chủ của mình một bản hợp đồng tốt hơn.

Ferguson nói: “Tôi sẽ không nói chuyện với anh nếu cầu thủ không có ở đây.”

Pogba bước vào, và HLV của Man United nói với cậu học trò:

“Cậu không muốn ký hợp đồng à?”

“Chúng tôi sẽ không ký với những điều khoản này.” – Pogba đáp.

Và thế là Ferguson quay sang Raiola: “Anh đúng là thằng khốn.”

Raiola đứng hình, một phần bởi vì hắn không hiểu từ vừa nghe được.

“Đây là những điều khoản mà con Chihuahua của tôi – tiện thể, tôi có 2 con Chihuahua – còn không thèm ký.” – Raiola đáp trả.

Ferguson nói:  “Thế anh nghĩ rằng cậu ta cần phải kiếm được bao nhiêu?”

Raiola đáp: “Không phải con số này.”

Và Ferguson lặp lại: “Anh là thằng khốn.”

Sau đó Ferguson công khai chỉ trích Raiola: “Tôi cảm thấy nghi ngờ ngay từ lần đầu tiên gặp hắn ta.”

Nhưng Sir Alex Ferguson lại ác cảm với hắn (Ảnh: The Mirror)

Sau đó Raiola chu du khắp các CLB hàng đầu châu Âu để quyết định xem Pogba nên đến đội nào. Và Juventus hồi đáp: “Chúng tôi muốn có cậu ấy với bất cứ giá nào. Đó là cầu thủ giỏi nhất mà chúng tôi từng thấy trên thế giới.”

Thế nhưng Juve lại có không có truyền thông kiên nhẫn với các cầu thủ trẻ, nên Raiola nói với Pogba rằng: “Đây có thể không phải là bước đi tốt cho cậu.” Nhưng Pogba vẫn quyết tâm đến với đội bóng Italia này.

Raiola cho biết hắn đã thương thảo và đảm bảo mức lương của Pogba xứng đáng với một vị trí trụ cột trong đội bóng.

Sau đó hắn hỏi: “Sao cậu lại muốn tới đó?”

Pogba trả lời: “Vì trong suốt suốt cuộc đời tôi luôn chọn những việc khó nhất. Và đây chính là con đường khó nhất.”

Rốt cuộc Pogba đã tỏa sáng rực rỡ ở Juve và giúp đội bóng giành 4 Scudetto liên tiếp.

Pogba tỏa sáng trong màu áo Juventus (Ảnh: AS)

Kẻ dự trù tương lai xuất sắc

Mùa hè trước, Raiola đã đưa cả Ibrahimovic và Pogba đến với Man United. Tại sao lại gia nhập một đội bóng suốt 3 năm qua không có thành tích tốt và thậm chí còn không được dự Champions League?

Raiola giải thích: “Bởi tôi nghĩ rằng: Bạn phải đến một đội bóng cần mình. Và CLB này cần họ.”

Raiola đã dự đoán được nhu cầu của Man United từ mùa hè năm 2015, khi đội bóng này mua về Anthony Martial và Memphis Depay. Và  thậm chí hắn đã đoán được bộ đôi này sẽ không thành công.

“Không thể, nếu bạn phải lập tức tỏa sáng,” hắn nói, bàn tay mỡ màng nắm lại và đấm vào tay kia. “Martial và Depay đến và nói rằng ‘Chúng tôi sẽ vực dậy Manchester United, một gã khổng lồ’ ư? Từ năm ngoái tôi đã nói với những người ở United rằng ‘Các ông nên tìm đến một gã như Zlatan để cân bằng đội hình.’ Thế là mọi sự chú ý được chuyển qua Zlatan. Cậu ta có kinh nghiệm, và sẵn sàng đảm đương mọi trách nhiệm.”

Và, như lời của Raiola, thì Man United cũng cần Pogba.

“Nhìn này, Pogba có thể đến với bất kỳ đội bóng hàng đầu nào trên thế giới. Nhưng khi đó Real Madrid mới giành chức vô địch Champions League, và cậu ấy sẽ không phải là ngôi sao sáng nhất. Barcelona – họ có đến 3 siêu sao là Messi, Neymar và Suarez. Những gì mọi người thấy chỉ là kết quả của hàng năm trời nghiên cứu. Tôi đã dành hẳn 2 năm cho thương vụ của Manchester United với Paul.”

Ngay từ đầu Raiola đã dự đoán được rằng Martial và Depay sẽ không thành công ở Man United (Ảnh: Express)

Những người có tiếng nói quyết định của Man United đã tin tưởng Raiola. Jose Mourinho thường tin dùng những cầu thủ nằm trong mạng lưới của Jorge Mendes – người đại diện của chính ông, nhưng giờ đây “Người Đặc Biệt” cũng rất vui vẻ hợp tác với Gã béo người Hà Lan.

Raiola nhớ lại: “Tôi biết Mourinho khi ông ấy còn ở Iter, và chúng tôi đã không có mối quan hệ tốt. Tôi đã nói vài điều trên mặt báo, nhưng tôi tin rằng Mourinho đủ thông minh để hiểu mục đích của tôi. Ở những đội bóng có quan hệ tốt, tôi thường có 3 hay 4 cầu thủ. Trước đây là Juventus, Milan, PSG, và giờ là Man United.”

Manchester United đã trả khoản tiền kỷ lục: 105 triệu Euro để đưa Pogba về. Raiola nói rằng hắn chỉ lấy một phần trong khoản lương của các cầu thủ, nhưng báo giới lại khẳng định các CLB đã trả cho hắn 20 triệu Euro, như một phần của tiền chuyển nhượng.

“Tôi không thể nói về chuyện hợp đồng, nhưng với những thương vụ như của Pogba thì không chỉ có các CLB là những người kiếm được tiền từ đó.” – Raiola nói.

Vậy có phải y đã nhận được tiền từ phía Juventus?

“Tôi có thể khẳng định Juventus không thể lừa tôi phạm luật được. Biết nói thế nào nhỉ. Vâng, trong vụ này thì Juventus không phải là chủ sở hữu duy nhất của cầu thủ.”

Nhưng việc bên thứ ba sở hữu một cầu thủ (TPO) đã bị FIFA cấm?

“Không phải khi ấy, chỉ sau đó thôi.”

Vậy phải chăng kể từ khi luật cấm bên thứ ba sở hữu cầu thủ thì Raiola vẫn thường lách luật?

“Không thường xuyên. Thỉnh thoảng thôi.”

Và Pogba cũng là một phần trong cái “thỉnh thoảng” ấy?

“Đó không phải là TPO. Chúng ta phải rất cẩn thận với định nghĩa chính thức về TPO. Nhưng có thể nói rằng trong trường hợp này phía chúng tôi đã gặp nhiều thuận lợi. Khi nói phía chúng tôi, thì ý tôi là phía cầu thủ.”

Để đưa Pogba về Man United, Raiola đã phải làm việc suốt 2 năm (Ảnh: Goal.com)

Raiola rõ ràng đang có trong tay những cầu thủ xuất chúng ở mọi độ tuổi, và hắn còn có một cái đầu luôn bận rộn với những kế hoạch.

“Tôi có 8 hay 9 cầu thủ ở các đội trẻ Brazil, người này lại tốt hơn người kia. Tôi có Gianluigi Donnarumma của AC Milan, mới 17 tuổi đã là thủ môn chính thức của họ. Ngoài ra là Moise Kean – tài năng của Juventus mới 16 tuổi – người mới có màn ra mắt trong năm nay.”

Rõ ràng Raiola không phải là một gã thích lên kế hoạch để đi đánh golf.

Rất nhiều cầu thủ đã tiêu sạch tiền của mình sau khi giải nghệ. Theo thống kê của Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh Quốc, có khoảng 10-20% số cựu cầu thủ lâm vào cảnh phá sản, và đó chính là điều mà Raiola luôn trăn trở.

Trong danh sách của Raiola còn có rất nhiều tài năng trẻ khác, như Donnarumma của AC Milan (Ảnh: Daily Mail)

Chúng ta đang có những cầu thủ có thể kiếm được từ 50 triệu cho đén 200 triệu Euro trong cả sự nghiệp chơi bóng. Vậy họ sẽ đầu tư nó hay không? Các cầu thủ luôn nhận được lời đề nghị từ mọi người.

Và hắn chuyển sang giọng nói đầy hăm hở của tuổi trẻ: “Mino, một người bạn tốt của tôi có một công ty địa ốc, họ đang có dự án này, và tôi sẽ nhận được 14%, đảm bảo.”

“Nhưng chúng ta cũng phải thận trọng với các ngân hàng nữa. Họ cũng muốn bán các sản phẩm của mình. Tôi đang có trong tay một danh mục đầu tư cho rất nhiều cầu thủ, có tổng trị giá vào khoảng 900 triệu euro. Nhưng chúng tôi cũng là những kẻ vô cùng bảo thủ. Tôi vẫn luôn nói với các chàng trai rằng ‘Chúng ta không đầu tư gì hết.’ Tôi chỉ muốn một cầu thủ kết thúc sự nghiệp của mình với số tiền mà anh ta kiếm được, chỉ hơn chứ không kém. Và tôi vẫn thường khuyên họ rằng ‘Hãy mua một ngôi nhà thật nhanh, mua gạch vữa, và gửi toàn bộ tiền vào ngân hàng, dù cho nó có chậm sinh lãi đến đâu. Cậu không phải quan tâm đến chuyện lời lãi, và đừng có đầu tư vào những thứ mà cậu chẳng biết gì cả.’”

“Tất cả những cầu thủ của tôi, mới đầu đều muốn có một nhà hàng, một khách san hay quán café. Tôi là người trưởng thành từ một nhà hàng, và sẽ nói rằng ‘Đừng có đến tìm tao với mục đích như vậy. Nó chỉ là con số 0, bởi tao biết nó ra sao.’”

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*