Câu hỏi của Eddie Howe – và cuộc đời của Sophie Cook

“Tôi có thể làm gì để cuộc sống của cô dễ dàng hơn không?”

Một câu hỏi đơn giản, nhưng chính câu hỏi đó của Eddie Howe đã thay đổi cuộc đời của một con người, đó là Sophie Cook, người mà vào cuối mùa giải 2014-15 còn được biết đến với cái tên Steve Cook – Thợ chụp ảnh cho CLB Bournemouth.

Hai năm sau câu hỏi đó của Eddie Howe, Sophie Cook trở thành người chuyển giới đầu tiên làm việc tại Premier League, đồng thời cô cũng là Ứng cử viên của Đảng Lao động Anh cho một vị trí tại Nghị viện, đại diện cho khu Đông Worthing và Shoreham.

Và dưới đây là những lời tự sự của Sophie Cook, trong chương trình EPL World Số 51.

Sophie Cook cùng HLV Eddie Howe của Bournemouth (Ảnh: Telegraph)

Uẩn khúc cuộc đời

Hãy tưởng tượng về một phần tính cách ẩn sâu trong con người bạn. Nó có thể liên quan đến giới tính, cách nhìn nhận về giới tính hay 1 điều nhạy cảm nào đó. Tôi đã từng trăn trở rất nhiều. Nhưng bây giờ, tôi đã có cái nhìn thực tế hơn, tôi không còn ngần ngại khi phải đối mặt với những điều mà tôi từng e ngại.

Tôi biết mình có những dấu hiệu khác lạ về giới tính từ năm 7 tuổi. Càng lớn lên, điều đó càng trở nên rõ ràng hơn. Tôi biết mình có những cảm xúc lạ kỳ, nhưng tôi không dám thừa nhận và đối mặt với nó. Tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng về bản thân mình. Những cảm giác về giới tính luôn khiến thấy khó chịu. Tôi thật sự không hiểu tại sao mình lại tổn tại trong cơ thể này nữa.

Nhưng giờ đây, tôi không còn những cảm giác như thế nữa. Việc đối mặt và sống đúng với con người thật của mình, giới tính thật của mình mang đến cho tôi cảm giác hạnh phúc chưa từng có trong quá khứ.

Steve Cook… (Ảnh: Telegraph)

Nhìn vào những tấm ảnh khi còn là Steve… tôi cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc trong ánh mắt đó. Nó nhắc nhở tôi phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại. Tôi phải sống thật tốt, thật hạnh phúc để khỏa lấp đi những đau khổ của ngày trước. Dẫu vậy, tôi sẽ không quên quãng thời gian khi còn là Steve. Đó là động lực để tôi tiến lên phía trước.

Hiện tại, tôi tràn đầy năng lượng và sức sống. Hình ảnh này của tôi khác xa trong quá khứ. Tôi không còn là Steve đau khổ của ngày hôm qua, mà là Sophie hạnh phúc của hôm nay. Đây mới là cuộc sống của tôi. Dù đã gần bước qua tuổi 50, nhưng con người thật hiện tại khiến tôi rất hài lòng. Tôi bây giờ mới sự là chính mình. Nhiều lúc nhìn lại bản thân, tôi cảm thấy mình đã rất đúng đắn và sáng suốt với lựa chọn này.

… và Sophie Cook của hiện tại (Ảnh: Sophie Cook)

Đam mê với nhiếp ảnh và bóng đá

Tôi bắt đầu chụp ảnh bóng đá cách đây 12 năm cho 1 CLB không chuyên ở thị trận Wimborne. Tôi trở thành nhà tài trợ áo đấu chính cho họ và nhận ra rằng điều đó mang đến lợi ích cho cả 2. Càng dấn thân vào nhiếp ảnh, tôi càng tỏ ra đam mê công việc này. Tôi làm việc với CLB trong khoảng 7 năm. Ở nửa năm cuối, tôi đã không nhận bất kỳ khoản hỗ trợ nào từ họ. Tuy nhiên, tôi không bận tâm lắm về điều đó, bởi đây là nơi mà tôi đã từng gắn bó và tin tưởng trong 1 quãng thời gian dài.

Tiếp đó, tôi xin vào làm việc tại Bournemouth, thời điểm mà HLV Eddie Howe trở lại với đội bóng sau quãng thời gian dẫn dắt Burnley. Từ đó đến nay, tôi đã được chứng kiến những chuyển biến đầy mạnh mẽ của đội bóng. Từ 1 tên tuổi ít được quan tâm, đến nay Bournemouth đã khẳng định được dấu ấn tại Premier League.

Về công việc của mình, tôi luôn đặt trọng tâm vào yếu tố khoảnh khắc và cảm xúc. Tôi muốn bắt được những giây phút vui mừng cũng như thất vọng trên sân. Với tôi, điều đó tuyệt vời như khi chính mình được ra sân và ghi bàn vậy. Thật khó có thể diễn tả cảm xúc của chính mình khi lưu giữ thành công những khoảnh khắc ấy.

Những khoảnh khắc giàu cảm xúc là mục tiêu của các nhiếp ảnh gia (Ảnh: Getty)

Tôi nhận ra rằng mình phải thay đổi vào tháng 1/2015. Khi đó, tôi nhìn ra cửa sổ và thấy tuyết đang rơi rất nhiều trên mặt đường, cũng như ngọn đồi tại thành phố Bradford. Một ý nghĩ táo bạo lóe qua đầu tôi và tôi đã thốt lên rằng tại sao mình không dám dũng cảm đối diện với thực tế. Kể từ ngày đó, tôi đã quyết tâm thay đổi để sống đúng với chính mình.

Và việc Bournemouth thăng hạng Premier League càng khiến tôi có thêm động lực để duy trì quyết định đó. Tuy nhiên, trong thời gian đầu, tôi vẫn phải sống với 2 bộ mặt. Tôi là Sophie trong cuộc sống đời thường tại Brighton và giả vờ là Steve mỗi khi đến sân làm việc.

Tôi cảm thấy vô cùng lo sợ khi thông báo với mọi người rằng mình sẽ chuyển giới hè năm ấy và thực sự nghĩ rằng mình không thể tiếp tục làm việc trong môi trường bóng đá nữa. Bởi vậy tôi đã nghĩ rằng, khoảnh khắc đội nhà giành chiến thắng và vô địch sẽ là kỷ niệm cuối cùng của tôi với bóng đá.

Eddie Howe nâng cao chiếc cúp vô địch Championship mùa giải 2014-15 (Ảnh: The Sun)

Câu hỏi của Eddie Howe

Tôi nói chuyện với CLB qua điện thoại, và sắp xếp một cuộc gặp. Đây là lần đầu tiên Eddie gặp Sophie, và thậm chí tôi khá chắc chắn rằng cũng là lần đầu tiên ông ấy gặp một phụ nữ chuyển giới. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là tôi vẫn giữ lại được công việc của mình.

Sau đó Eddie Howe nhìn tôi một lượt và hỏi rằng:

Tôi có thể làm gì để cuộc sống của cô dễ dàng hơn không?

Khi quyết định công khai giới tính của mình, tôi hiểu rằng không thể bắt mọi người chấp nhận ngay lập tức, nhưng với HLV, việc ông ấy đề nghị giúp đỡ là tất cả những gì tôi hằng kỳ vọng. Sau đó Howe cùng trợ lý Jason Tindall và Chủ tịch Jeff Mostyn cùng tôi ra gặp các cầu thủ. Khi ấy mọi người đang khởi động, và Edddie hỏi:

“Cô có sợ không?”

Tôi trả lời:

Ông biết không, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy dễ dàng khi nói rằng mình là ai, mà không hề cảm thấy sợ sêt.

Câu hỏi của Eddie Howe đã thay đổi cuộc đời của Sophie Cook (Ảnh: FourFourTwo)

Họ gọi tất cả các cầu thủ vào, rồi Jason Tindall nói:

“Tôi cho rằng các cậu đã nhận ra người chụp ảnh cho chúng ta đã thay đổi một chút kể từ mùa giải trước. Cô ấy đã quyết định nuôi tóc dài, và chúng ta hãy cùng gặp gỡ Sophie.”

Đội trưởng Tommy Elphick vỗ tay, rồi các cầu thủ đều làm theo. Sau đó Tommy nói mọi người cùng trở lại tập luyện, còn tôi đứng trơ ra đó và nghĩ ngợi.

“Chuyện gì đây?” Tôi cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong đầu, bởi kịch bản hình dung trước đó lâm li bi đát hơn cơ. Nhưng phản ứng của mọi người lại là :”Vâng, đó quả là một tin mới, giờ thì chúng ta tiếp tục tiến lên thôi.”

Sau khi chuyển giới, Sophie Cook vẫn được giữ lại Bournemouth (Ảnh: youtube)

Cảm giác gia đình thật tuyệt. Đó là điều mà các cầu thủ, HLV và đặc biệt là các CĐV mang đến cho tôi. Nhưng tôi không tự dối bản thân rằng ở CLB nào thì mọi chuyện cũng dễ dàng như vậy.

Tôi cho rằng rất nhiều điều mà người ta nói về bóng đá là sai lầm. Tất nhiên, ở đâu cũng có những câu chuyện, việc kỳ thị người đồng tính và chuyển giới vẫn tồn tại trong xã hội này, và bóng đá chính là mặt phản chiếu của xã hội. Nhưng chúng ta cần phải hiểu rằng thế giới rộng lớn hơn rất nhiều. Vẫn có những nơi cởi mở và sẵn lòng giúp đỡ bất kỳ ai, bất kể giới tính, xu hướng tính dục, màu da, tôn giáo, khuyết tật hay những điều khác nữa. Chúng ta chỉ cần đảm bảo rằng ai cũng sống tốt cuộc đời của mình.

Trở thành Ứng cử viên Nghị viên

Khi quyết định công khai, tôi có một lựa chọn, ẩn mình hoặc nỗ lực để giúp cho thế giới tốt đẹp hơn. Và, vâng, tôi được ứng cử vào Nghị viện và hy vọng rằng bằng những nỗ lực nhỏ nhoi, mình có thể khiến thế giới này biết quan tâm hơn và cảm thông hơn, điều đó tốt cho tất cả bọn trẻ.

Giờ đây Sophie Cook là Ứng cử viên của Đảng Lao động Anh (Ảnh: The Mirror)

Tôi vẫn luôn quan tâm đến chính trị. Tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt về cách mà thế giới nên vận hành. Tôi muốn một thế giới nhân ái hơn, tôi muốn thế giới luôn sẵn sàng đón nhận sự khác biệt và không muốn bất kỳ ai phải lớn lên trong sự sợ hãi. Đó là vấn đề, bởi thế giới luôn đầy sự sợ hãi, bởi nó đầy định kiến. Cho đến khi mọi người nhận ra rằng có nhiều thứ để đoàn kết chúng ta hơn là chia rẽ, thì lúc đó mọi chuyện sẽ biến đổi..

Tương lai trước mắt tôi là gì? Tôi vẫn sẽ làm việc với môi trường bóng đá, tôi còn là một người dẫn chương trình. Tôi phát biểu ở các cuộc hội thảo, ở cả SVĐ Wembley và Old Trafford. Và giờ tôi hoạt động chính trị nữa. Chúng ta không thể ngờ được những gì sẽ tới trong đời. Trước đó, tôi không hề hình dung tới những điều này, vì thế sau cuộc bỏ phiếu, tôi cũng không hình dung được mình sẽ làm được gì trong 5 năm tới. Vì vậy, chúng ta chỉ có thể đợi và xem mà thôi.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*