Eric Cantona – Anh sinh ra để dành cho Manchester United

*Tổng hợp từ Goal.comFootball365*

Nếu có một cầu thủ nào, ở bất kỳ đâu trên thế giới này, sinh ra là để dành cho Manchester United, thì đó chính là Cantona. Cậu ấy rảo bước, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu và quan sát mọi thứ như thể đang nói rằng: ‘Ta là Cantona. Còn các ngươi là ai? Có xứng đáng để đấu với ta không?’

Sir Alex Ferguson từng nhận xét về người học trò cũ của mình như vậy.

Trong suốt chiều dài lịch sử của Premier League, số lượng các ngôi sao người nước ngoài đến Anh thi đấu đã phát triển cực nhanh. Từ việc chỉ có 13 cầu thủ có quốc tịch ngoài Vương quốc Anh năm 1992, đến nay đội bóng nào cũng phải có vài cầu thủ ngoại. Thậm chí đến nay, những ngôi sao nước ngoài còn là đội trưởng, là chân sút xuất sắc, và là đầu tàu đưa các đội bóng tiến lên.

và cái tên đã khơi dòng cho các cầu thủ ngoại ồ ạt đổ về Premier League, không ai khác chính là Eric Cantona.

Eric Cantona trong màu áo Manchester United (Ảnh: Pinterest)

Cantona là một trong 13 cầu thủ nước ngoài thi đấu tại Premier League năm 1992. Trong số này, có đến 4 thủ môn – lý do là vì sự yếu kém của các tài năng bản địa ở vị trí này. 9 người còn lại, không ai sánh được với Cantona. Anh chính là siêu sao đầu tiên của kỷ nguyên Premier League, đồng thời cũng là người tỏa sáng rực rỡ nhất khi Division One cũ khép lại với việc tỏa sáng rực rỡ giúp Leeds United giành chức vô địch.

Năm 1966 là một năm vĩ đại với bóng đá Anh. Đó là năm Eric Cantona chào đời.

Một câu đùa, nhưng không hề nói quá.

Trước Cantona, người Anh luôn tỏ ra nghi kỵ với những cầu thủ nước ngoài, nguyên nhân chủ yếu là vì họ không được tiếp xúc đầy đủ, cũng như không chịu tìm hiểu kỹ càng về những cầu thủ ấy. Với các CĐV, cầu thủ nước ngoài cũng gần giống như những con thú xiếc, chủ yếu dùng để mua vui trong vài trống canh, nhưng không bao giờ được xem là một biểu tượng về thể thao trong lòng họ.

Nhưng rồi một gã trai đẹp, ngổ ngáo và bất cần đời từ Marseille đã thay đổi điều đó. Anh trở thành thần tượng của rất nhiều đứa trẻ yêu bóng đá trên toàn thế giới, với “style” cổ áo lúc nào cũng dựng ngược.

Emmanuel Petit – cựu tiền vệ của Arsenal từng nói:

Eric chính là người đã mở cánh cửa cho người Pháp đến với Ngoại hạng Anh.

Và đó là quan điểm mà đại đa số cầu thủ Pháp đều công nhận.

Anh là người đã mở cánh cửa để các cầu thủ Pháp đến với Premier League (Ảnh: Goal.com)

Khi Eric Cantona đến với sân Old Trafford vào tháng Mười một năm 1992, Manchester United đang nằm trong một mớ hỗn độn. Đội bóng của Alex Ferguson giành vị trí Á quân ở mùa giải trước, nhưng lúc đó lại xếp thứ 8, và bản hợp đồng được kỳ vọng nhất là tiền đạo Dion Dublin dính chấn thương nặng. 13 trận đã qua, Quỷ đỏ chỉ giành được vỏn vẹn 2 chiến thắng, và chiếc ghế huấn luyện của nhà cầm quân người Scotland đang lung lay dữ dội.

Ngày hôm nay, chúng ta đều thấy rằng Cantona là bản hợp đồng đại thành công của Ferguson, và Leeds United đã quá sai lầm khi quyết định để anh ra đi, nhưng thực tế là vào thời điểm đó, tiền đạo này đang có xích mích dữ dội với HLV Howard Wilkinson, cũng giống cái cách mà anh đã làm loạn ở các đội bóng Pháp khác, và đỉnh điểm là tình huống ném bóng vào người trọng tài khi đang khoác áo Nimes và bị treo giò 1 tháng. Dường như chưa đủ “đô”, sau khi nghe án phạt, anh chàng buông lời đe dọa thành viên Ban kỷ luật và rốt cuộc án phạt bị tăng gấp đôi. Thế là Cantona tuyên bố giải nghệ ở tuổi 25.

Mặc dù thường xuyên gây rắc rối ở CLB, nhưng ở ĐTQG thì Eric Cantona vẫn là một cầu thủ quan trọng. Đứng trước nguy cơ bóng đá Pháp mất đi một tài năng kiệt xuất, Michel Platini – khi đó đang giữ chức HLV trưởng ĐTQG – đã khuyên Cantona rút lại tuyên bố giải nghệ, đồng thời nhờ Gerard Houllier sắp xếp để đưa anh đến với bóng đá Anh.

Thường xuyên gây rối ở CLB, nhưng Cantona vẫn là ngôi sao ở ĐT Pháp (Ảnh: Pinterest)

Sau khi thử việc ở Liverpool và Sheffield Wednesday, Cantona quyết định chọn Leeds United và dường như con rồng trong anh đã tìm được nơi để vẫy vùng. Ngay trong mùa đầu tiên, anh đã góp công lớn để giúp Leeds vô địch ngay trước thềm kỷ nguyên Premier League.

Mặc dù liên tiếp nổ súng và giúp Leeds leo cao trên BXH, nhưng Cantona chưa bao giờ hợp với HLV Wilkinson – một người đàn ông truyền thống, đề cao sự chăm chỉ và kỷ luật. Thế rồi Alex Ferguson xuất hiện.

Một lần nữa cái tên Gerard Houllier lại đóng vai trò quan trọng trong sự nghiệp của Cantona. Sau khi hỏi ý kiến của nhà cầm quân người Anh, Ferguson tỏ ra rất ấn tượng với tiền đạo người Pháp và quyết định xúc tiến một vụ chuyển nhượng táo bạo, bất chấp những rắc rối có thể xảy đến với tính cách của anh chàng này.

Cantona trong thời gian ở Leeds đã có những xích mích không nhỏ với HLV (Ảnh: FourFourTwo)

Thế nhưng thương vụ này lại bắt đầu từ một cú điện thoại của chính phía Leeds United, khi đội bóng này ngỏ ý muốn mua hậu vệ Dennis Irwin. Ferguson từ chối, và nói đùa rằng ông có thể đổi Irwin lấy Eric Cantona, và đầu dây bên kia im lặng.

Không lâu sau, một bản hợp đồng trị giá 1,2 triệu Bảng đã đưa Eric Cantona đến với Manchester United, trong sự tức giận của các CĐV Leeds United. Để bù đắp chỗ trống của tiền đạo người Pháp, The Whites đã phải bỏ ra hơn gấp đôi số đó để đưa về Brian Deane – tiền đạo sau đó đã chứng tỏ tài năng của mình còn không bằng một nửa người mà họ đã dại dột để mất.

Và anh chuyển đến sân Old Trafford với giá chỉ 1,2 triệu Bảng (Ảnh: The Sun)

Dù tài năng là không thể phủ nhận, nhưng tính tình bất thường của Cantona là điều khiến cho không chỉ CĐV, mà cả các cầu thủ của Manchester United khi ấy như Gary Pallister, Steve Bruce hay Bryan Robson tỏ ý lo ngại. Thậm chí tiền vệ Lee Sharpe còn công khai phản đối trên mặt báo khi nói rằng:

Gã đó đúng là một tên côn đồ, chúng ta đang làm cái quái gì vậy?

Nhưng rồi mọi lời phàn nàn đàm tiếu đều phải im bặt. Khi lần đầu tiên nhắc đến Cantona, Alex Ferguson đã ví anh như một “cái mở hộp”, nhưng không ngờ rằng tiền đạo người Pháp này thực tế lại là cả một bộ dụng cụ làm bếp tối tân. 10 trận đầu tiên có Cantona trong đội hình, Quỷ đỏ thắng 8, hòa 2. Hàng công trong suốt nửa đầu mùa giải là vấn đề khiến Ferguson phải đau đầu đột nhiên trở nên hiệu quả đến kinh ngạc.

Chơi ở vị trí gần giống như “Số 9 ảo” trong bóng đá hiện đại, Cantona tỏ ra hiệu quả đến đáng sợ ở cả khâu ghi bàn lẫn kiến tạo. Với tốc độ, thể lực và kỹ thuật của mình, Cantona thường lùi xuống gần với hàng tiền vệ, buộc trung vệ đối phương phải dâng lên, trước khi tung ra những đường kiến tạo hoặc tự mình băng xuống dứt điểm.

Tại Old Trafford, Cantona là niềm cảm hứng đưa toàn đội tiến lên (Ảnh: Getty)

Nhưng trên hết, Eric Cantona đã mang đến một tinh thần chiến đấu rực lửa cho Manchester United. Anh dạy cho các cầu thủ của Quỷ Đỏ khi ấy biết mơ đến những thứ cao xa hơn, và là niềm cảm hứng để mọi người cùng bung hết sức trên sân cỏ. Sau khi đem đến sự tự tin cho đồng đội, Cantona cũng chính là người tạo ra áp lực khủng khiếp lên đối phương và biến Old Trafford trở thành thánh địa của Manchester United.

Hay nói đơn giản, Cantona chính là thủ lĩnh của Quỷ Đỏ, ở cả yếu tố tinh thần lẫn chiến thuật.

Cổ áo dựng, lưng thẳng, ngược luôn ưỡn ra, anh ấy bước trên sân như thể mình là chủ của nơi này vậy. Bất kỳ SVĐ nào cũng thế, nhưng đặc biệt là tại Old Trafford. Đó là sân khấu của Cantona. Anh ta yêu nó, và đám đông cũng yêu anh ta.

– Roy Keane.

Tài năng trên sân cỏ không phải là yếu tố duy nhất khiến các CĐV của Manchester United yêu mến Cantona, mà chính là bản tính của anh. “King Eric” luôn bốc đồng, hành động theo cảm hứng và sẵn sàng đứng lên vì những gì mình tin là đúng. Anh là một người đàn ông không sợ điều tiếng và sẵn sàng đấu tranh đến cùng “vì công lý” – dù đôi khi khái niệm của anh về “công lý” có hơi sai khác đôi chút.

Và một phần hậu quả của tính cách ấy chính là cú Kung-fu kinh điển tại Selhurst Park ngày 25/1/1995. 8 tháng treo giò, và chỉ có Alex Ferguson mới khuyên giải được anh đừng từ bỏ bóng đá Anh.

Cú Kung-fu huyền thoại (Ảnh: Telegraph)

Khi mà cả triệu người vẫn nói xấu về bạn, thì rồi một ngày bạn sẽ không thể chịu được nữa. Vì sao? Đó không phải vấn đề về ngôn ngữ, mà về cảm giác của bạn khi ấy. Tôi chỉ làm những gì mà mình muốn làm. Nếu muốn đạp một ai đó, thì tôi sẽ làm vậy. Tôi không phải một hình mẫu. Tôi cho rằng càng thấy nhiều thứ, thì bạn sẽ càng nhận ra đời thật đúng như một gánh xiếc.

– Erik Cantona.

Nhưng rồi đến năm 1997, mọi thứ đã chấm dứt. Eric Cantona – Ngôi sao lớn nhất của Manchester United tuyên bố giã từ bóng đá ở tuổi 30.

Tôi yêu môn thể thao này, nhưng cảm thấy rằng mình không còn động lực để đi ngủ sớm, để ra ngoài với bạn bè, nhậu nhẹt hay làm rất nhiều điều khác, những điều tôi luôn thích thú trong cuộc đời.

Cantona nói thế, và những người thân bên cạnh ông đều hiểu. Tất nhiên Eric Cantona sẽ ra đi vì những lý do tưởng như trời ơi đất hỡi như vậy.

Tôi không cảm thấy thất vọng, cũng như chẳng có bất kỳ lời buộc tội nào trong tim.

– Sir Alex Ferguson.

Những hình ảnh ngạo nghễ của Cantona luôn in đậm trong trái tim CĐV Quỷ Đỏ (Ảnh: Pinterest)

Và các CĐV của Manchester United cũng vậy. Sự tiếc nuối là điều rất tự nhiên, khi một cầu thủ tài năng, một thần tượng lớn như Cantona đột ngột nói lời chia tay, nhưng rồi nỗi buồn đó nhanh chóng trở thành lòng biết ơn vì những gì mà anh đã làm cho CLB. Eric Cantona không chỉ mang đến thành công, mà anh còn là một mảnh ghép quan trọng để Manchester United định hình cả về phong thái lẫn tính cách.

Đó là lòng khát khao, sự ngông cuồng và cái cổ áo luôn dựng ngược.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*