Andrea Pirlo có biết phòng ngự không?

*Sử dụng tư liệu từ bài viết của Jeff Carlisle đăng trên ESPN*

Siêu sao của đội bóng – thông thường đó là cụm từ mang hàm ý ngợi khen, nhưng về một mặt nào đó thì nó lại mang đến sự âu lo. Bởi thông thường, một siêu sao là một người có khả năng xoay chuyển cục diện của cả trận đấu, nhưng là ở mặt trận tấn công, còn các cầu thủ có nhiệm vụ phòng ngự thường không được bước rat trung tâm của sân khấu.

Tại Giải bóng đá nhà nghề Mỹ hiện tại có một siêu sao, anh ấy là Andrea Pirlo – hiện đang thuộc biên chế New York City FC. Có lẽ chúng ta không cần phải nói thêm gì về những phép màu mà anh có thể tạo ra với trái bóng, nhãn quan chiến thuật cùng khả năng kiểm soát nhịp độ trận đấu vẫn cực kỳ tuyệt vời. Thế nhưng có một điều mà chúng ta luôn phải tranh cãi về Pirlo, đó là khả năng phòng ngự.

Pirlo là một thiên tài tấn công, nhưng còn khả năng phòng ngự? (Ảnh: Zimbio)

Trái với những gì chúng ta tưởng tượng, cuộc sống của Andrea Pirlo tại giải MLS không hề trơn tru một chút nào. Dù là một siêu sao không phải bàn cãi, nhưng điểm yếu trong phòng ngự chính là điều khiến rất nhiều người tỏ ra không bằng lòng. Cụ thể trong một cuộc bầu chọn do ESPN tổ chức với nội dung “Cầu thủ nào bị đánh giá cao quá mức”, thì Pirlo xếp thứ tư, sau Mix Diskerud, Michael Bradley và Alejandro Bedoya. Thậm chí một cầu thủ (giấu tên) nói: “Tôi sẽ không muốn Pirlo chơi trong đội. Cậu ấy hầu như chẳng di chuyển gì cả.”

Đó là một lời phàn nàn… có lý, nếu nhìn vào phong cách chơi bóng của Pirlo. Anh luôn di chuyển rất chậm rãi, đặc biệt khi đã ngoài 30. Trong thời kỳ đỉnh cao nhất, anh luôn được đảm bảo không gian để phát huy tối đa sức tưởng tượng và óc sáng tạo của mình. Với AC Milan, đó là một Gennaro Gattuso dũng mãnh năng nổ cùng Massimo Ambrosini luôn bình tĩnh và vững chãi. Còn tại Juventus, đó là Arturo Vidal quyết liệt, cần mẫn và bền bỉ.

Và nếu phải đưa ra một ví dụ trong khâu phòng ngự của Pirlo thì nhiều khi chúng ta sẽ gặp những trường hợp đại loại như sau:

Rõ ràng với một đội bóng có hàng phòng ngự không quá xuất sắc, thì Pirlo rất có thể là một con dao hai lưỡi. Nhưng như chúng ta đã nói, đặc điểm lớn nhất của một siêu sao là khả năng tấn công xuất sắc, và nếu tính về mặt này thì Pirlo là một thiên tài không phải bàn cãi. Để sử dụng một thiên tài, thì chúng ta cần phải xếp đặt sao cho họ có thể phát huy tối đa tố chất của mình, và tài năng của anh luôn nhận được sự ngưỡng mộ từ các CĐV và đồng đội. Thậm chí Andrew Jacobson, người từng có 2 năm chơi bên cạnh Pirlo trong màu áo New York City FC chia sẻ:

Tôi chưa từng thấy người nào có khả năng đọc trận đấu tốt như Pirlo, tất nhiên tôi biết anh ấy nổi tiếng về mặt này. Tôi biết anh ấy là thiên tài, nhưng tài năng của Pirlo vượt xa những gì tôi tưởng tượng.Anh ấy không biến tốc nhiều, nhưng luôn di chuyển. Đối phương rất khó kèm Andrea vì anh ấy quá thông minh và biết mình phải di chuyển tới đâu. Và những đường chuyền nữa, bạn sẽ không thể tưởng tượng ra nổi nhưng anh ấy lại nhìn thấy rất rõ.

– Andrew Jacobson

Nhãn quan chiến thuật và các đường chuyền của Pirlo luôn vô cùng độc đáo (Ảnh: Getty)

Có thể những tranh cãi xung quanh vấn đề của Pirlo là thông thường, một người chơi ở trước hàng phòng ngự như vậy thường có khả năng hỗ trợ phòng ngự tốt, nếu biết phát động tấn công nữa thì quá tuyệt vời. Nhưng Pirlo không phải mẫu cầu thủ như vậy, anh đơn thuần là một tiền vệ kiến thiết, phòng ngự chủ yếu bằng cách đọc tình huống và cắt đường chuyền chứ rất ít khi tranh chấp trực diện.

Và đó là lý do khiến chúng ta thấy anh gần như không có tác động nào trong bàn thua đầu tiên của New York City FC trong trận đấu với San Jose Earthquake hồi tháng trước.

Tất nhiên lỗi lớn nhất trong bàn thua này thuộc về thủ môn Sean Johnson, nhưng rõ ràng Pirlo cũng không kèm người quyết liệt và để cho tiền đạo của San Jose Earthquake thoải mái sút bóng.

Nhưng nếu chỉ nhìn vào những tình huống đó

Pirlo khiến đội bóng của mình chơi tốt hơn bằng cách anh ấy mạo hiểm ở những nơi mà các cầu thủ khác không sẵn sàng mạo hiểm. Điều này đã mang đến sự tự tin rất lớn cho cả đội. Pirlo luôn là một tay chơi mạo hiểm, và vì thế anh ấy mới thành công đến vậy. Với sự mạo hiểm mình sẵn sàng nhận lấy, Pirlo gần như không thể bị bắt bài bởi không ai biết anh ấy có thể làm gì khi có bóng từ sân nhà.

– Andrew Jacobson

Jacobson khẳng định việc mọi người chỉ trích Pirlo vì không đóng góp cho mặt trận phòng ngự là không đúng. Với tư cách là người đã từng chơi bóng cạnh thiên tài người Ý, anh cho biết cách để Pirlo kềm tỏa những cầu thủ giàu thể lực hơn chính là dồn đối phương vào vị trí mà anh sẽ nhận được sự giúp đỡ từ đồng đội, và đó cũng là một cách để các cầu thủ khác kết nối với anh.

Pirlo không đấu sức với đối thủ, mà khôn khéo dồn đối phương vào vị trí bất lợi để phối hợp với đồng đội (Ảnh: Getty)

“Pirlo đã khiến tôi hiểu ra rằng mình không cần phải ép mình chạy càng nhiều càng tốt để gây áp lực cho đối phương. Tôi học được từ anh ấy cách chạy ít hơn, nhưng suy nghĩ nhiều hơn và hoàn thành công việc tốt hơn.”  – Jacobson nói.

Bạn có thể kiên nhẫn chờ đợi, phán đoán và tiết kiệm năng lượng, để rồi khi cơ hội đến thì đó chính là cơ hội để đoạt lại bóng. Rõ ràng việc chạy hùng hục cả trăm mét để đuổi theo đối phương và hy vọng sẽ đoạt lại được bóng là rất tốn sức. Anh ấy đã giúp tôi rất nhiều.

Trên sân cỏ, tất cả đều được phơi bày. Dù bạn thông minh đến đâu, chiến thuật của HLV chặt chẽ ra sao, thì mỗi cá nhân đều có một điểm yếu nhất định. Với một huyền thoại như Pirlo thì những điểm yếu đấy lại càng bị soi xét và đánh giá, đội khi đến mức cực đoan và phiến diện. Anh đã tỏa sáng lâu đến nỗi đôi khi người ta chỉ quen nhìn thấy thứ ánh sáng rực rỡ ấy mà đôi khi quên đi một sự thật rằng chỉ còn ít ngày nữa thôi, anh sẽ chính thức bước sang tuổi 38.

Và biết đâu đến cuối năm nay, chúng ta sẽ không còn thấy lại ánh sáng kỳ diệu kia nữa?

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*