Chất men của Daniele De Rossi

Người ta nói rằng, rượu càng ngâm lâu càng ngon, đàn ông càng từng trải thì càng hấp dẫn.

Cách thủ đô Roma chỉ khoảng 20km, tại một thị trấn nhỏ có tên là Frascati, người ta tạo ra những chai rượu hảo hạng. Những chai rượu trắng ở đây có hương vị rất đặc biệt, bởi nó được tạo ra từ loại nho chỉ có ở vùng Lazio, và thực tế, thị trấn này đã nấu rượu từ trước cả khi Đế chế La Mã được hình thành, vàlập tức khiến cả những vị Hoàng đế và thậm chí là Giáo hoàng phải say mê.

Người dân thành Roma say trong men rượu Frascati trong suốt 2.000 năm, say trong men của Francesco Totti suốt 25 năm, và say trong men của Daniele De Rossi trong 17 năm. Tuy phong cách khác nhau, nhưng cả ba đều nồng nàn và thấm đượm vị nồng nàn của thời gian, vị đắng của thất bại, vị ngọt của thành công và vị cay của những giọt nước mắt.

Daniele De Rossi đã chiến đấu trong màu áo AS Roma 17 năm (Ảnh: Sky Sports)

10 năm trôi qua kể từ lần đầu tiên đeo trên tay chiếc băng đội trưởng của AS Roma đối đầu với Middlesbrough tại UEFA Cup. 10 năm làm cấp phó cho huyền thoại bất tử Francesco Totti, Daniele De Rossi chưa một lần kêu than..

Chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm – De Rossi là người bảo vệ tử huyệt của mọi đội bóng. Một vị trí thầm lặng, nhưng vô cùng quan trọng. Chỉ những người chăm chỉ, mẫn cán và đầy trách nhiệm mới có thể đảm nhận vị trí này.

Và khi nhắc đến những phẩm chất ấy, thì chúng ta đều phải thừa nhận De Rossi có tất cả. 10 năm qua, anh luôn đảm nhận mọi vị trí được giao và nỗ lực hoàn thành. Từ một tiền đạo khi còn là một cậu bé, đến tiền vệ trung tâm và thậm chí là trung vệ, tất cả những gì mọi người thấy là một chàng trai luôn chiến đấu bằng tất cả những gì mình có để giúp đội nhà tiến đến chiến thắng.

Người ta vẫn thường chế giễu De Rossi rằng anh mãi mãi chỉ là một đội phó, bởi số phận dường như đã xếp đặt cho anh vai thuyền phó ở bất cứ nơi đâu, ở cả cấp CLB lẫn ĐTQG. Bởi ở đó có Gianluigi Buffon và Francesco Totti – những tượng đài vẫn đang nỗ lực cống hiến dù đang bước sang tuổi 40, và thậm chí họ đang làm tốt. Nhưng trong lòng các tifosi và đặc biệt là các Giallorossi, anh cũng là một huyền thoại, một tấm gương cao cả về đức hy sinh, lòng trung thành và sự tận tâm cống hiến với đội bóng.

De Rossi và Totti luôn là chỗ dựa tinh thần của cả đội (Ảnh: ESPN)

Nhiều người từng nói rằng, chiếc áo AS Roma dường như quá nhỏ với De Rossi, rằng với khả năng của mình, anh xứng đáng có được thêm một Scudetto nữa, trong màu áo của Juventus, Inter hay AC Milan… Nhưng không, cũng giống như Gabriel Batistuta dành mọi tình cảm của mình cho màu áo tím của Fioretina, De Rossi cũng cam nguyện sống chết với màu áo bã trầu. Dần dần người ta hiểu ra rằng, chỉ cần đội bóng cần thì anh chắc chắn sẽ không bao giờ đi đâu hết.

Nhưng số phận xếp đặt như vậy không có nghĩa là anh không có tham vọng và khát khao. Chỉ có điều tất cả những điều đó anh đã dồn cả cho AS Roma, chỉ để mong một lần nữa được cùng màu áo bã trầu nâng chiếc cúp vô địch Serie A. Trên thế giới có những người muốn được đi khắp nơi để chinh phục, nhưng với De Rossi, anh chỉ muốn chinh phục một mục tiêu duy nhất, đó là Scudetto cùng AS Roma.

Chỉ đáng tiếc đến tận ngày cuối cùng, giấc mơ ấy cũng không thể trở thành hiện thực.

Chức vô địch năm 2001 đã không đến với De Rossi lần nữa (Ảnh: Pinterest)

Andrea Pirlo từng nói, đã đến lúc De Rossi nên rời khỏi Roma, nhưng còn quá sớm để nghĩ đến MLS. Bản thân tiền vệ 33 tuổi này hẳn cũng thấy vậy.  Thể lực của anh vẫn còn sung mãn, khao khát vẫn nguyên vẹn, chỉ là anh khó lòng ở lại với đội bóng mà mình đã gắn bó từ khi còn là một cậu bé. Roma đang trong tiến trình chuyển giao, và họ cần phải đoạn tuyệt với quá khứ. Francesco Totti sẽ treo giày vào cuối mùa này, và De Rossi cũng ra đi. Roma chia tay cùng lúc 2 huyền thoại để bước vào quá trình lột xác đầy đau đớn.

Giờ đây, mỗi trận đấu của AS Roma là một bước tiến đến những ngày không có bóng dáng người đội trưởng và đội phó của AS Roma nữa, và có lẽ tất cả những gì chúng ta cần làm lúc này chính là tận hưởng từng trận đấu cuối cùng của họ, để khỏi phải nuối tiếc khi một ngày kia không thể chứng kiến những con người ấy đứng trên sân cỏ. Để rồi vào mùa giải mới, chúng ta sẽ phải nuối tiếc, và nhớ đến người đội phó cần mẫn, tài năng và trung thành nọ.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*