Emre Can – Tiếp bước Dietmar Hamann hay lụi bại?

*** Dựa trên bài viết của Joel Rabinowitz trên The Anfield Wrap ***

Tuổi 23 là quãng thời gian quan trọng nhất trong sự nghiệp của một cầu thủ. Đây giống như một cột mốc cho các tài năng trẻ, quyết định xem liệu họ có thể vươn lên thành một ngôi sao lớn hay lụi bại trong chính tài năng của mình.

Emre Can đang ở độ tuổi ấy, bởi vậy, anh sẽ phải nỗ lực hơn bao giờ hết, sử dụng mọi bản lĩnh của mình để chiếm lấy lòng tin của Juergen Klopp và các CĐV Liverpool, như những gì mà Dietmar Hamann – một tiền vệ phòng ngự người Đức từng vô cùng thành công tại Anfield – đã làm.

Emre Can đang đứng trước ngưỡng cửa của thành công và thất bại (Ảnh: Metro)

Dietmar Hamann – Hòn đá tảng thô kệch mà hiệu quả

Sở hữu chiều cao không chê vào đâu được (1m91), cẳng chân dài, thân hình khô cứng và dáng chạy cứng đơ, nhìn Dietmar Hamann khiến cho khán giả không khỏi hình dung về một… khúc củi di động. Nhưng không vì thế mà chúng ta nên đánh giá thấp anh chàng này.

Mặc dù gây ấn tượng tốt khi mới 16 tuổi ở đội bóng nghiệp dư Wacker Munich và được Bayern Munich đem về, nhưng với thân hình ấy, cùng lối chơi quá đơn giản, thật dễ hiểu khi các đồng đội và HLV trưởng của Hùm xám khi ấy không đánh giá cao anh. Kỹ thuật chỉ ở dạng trung bình khá, tốc độ không có, nhãn quan chiến thuật không quá nổi trội, thế nên anh còn bị các đồng đội gọi là Vertragsamateur – tức cầu thủ nghiệp dư có chứng chỉ chơi bóng chuyên nghiệp.

Khi ấy Bayern Munich không thiếu những ngôi sao ở hàng tiền vệ, với những cái tên đình đám như Lothar Matthaeus, Andreas Herzog và Ciriaco Sforza, bởi vậy không ngạc nhiên khi trong những mùa giải đầu tiên, Hamann bị đẩy sang đá hậu vệ hoặc tiền vệ phải, và thường xuyên phải ngồi ghế dự bị.

Dietmar Hamann bị đánh giá rất thấp trong những năm đầu khoác áo Bayern Munich (Ảnh: Spielgel)

Trái ngọt chỉ đến với Hamann khi Giovanni Trapattoni lên nắm quyền tại Bayern Munich. Với việc Matthaeus đã lớn tuổi không còn đủ thể lực cày ải ở giữa sân, chiến lược gia người Italia này đã quyết định sử dụng anh chàng cao to quê kệch kia ở vị trí tiền vệ phòng ngự, đồng thời đưa huyền thoại của bóng đá Đức xuống đá trung vệ. Điều bất ngờ đã xảy ra, Hamann đem lại sự chắc chắn ở trước hàng phòng ngự nhờ thể hình và khả năng tranh chấp quyết liệt. Mùa giải 1996-97, Hamann ra sân 23 trận, và Bayern giành Đĩa bạc.

Nhưng điểm sáng nhất trong sự nghiệp của Dietmar Hamann chính là quãng thời gian anh khoác áo Liverpool, từ 1999 đến 2006.

Vào thời kỳ đó, việc sử dụng số liệu thống kê để mô tả phong cách chơi của một cầu thủ còn chưa phát triển, bởi vậy thật khó để tim lại những số liệu về Dietmar Hamann. Dù vậy, chúng ta có thể hình dung được cựu tiền vệ người Đức có lối chơi khá giống Marouane Fellaini, nhưng ổn định hơn, chuyền bóng tốt hơn và đặc biệt là sút xa tốt hơn rất nhiều.

Hamann trở thành chốt chặn tin cậy, kiêm khẩu đại bác ở tuyến giữa Liverpool (Ảnh: Talksport)

Được tin tưởng giao cho vị trí tiền vệ phòng ngự, anh chính là bệ đỡ để những Steven Gerrard, Patrik Berger hay Danny Murphy tỏa sáng ở phía trên. Vẫn cái dáng thô kệch như khúc củi và sự vững vàng ấy, nhưng Hamann còn khiến cho không ít thủ môn phải khóc thét khi thỉnh thoảng anh lại âm thầm băng lên tung một cú sút xa với lực bay khủng khiếp.

Một trong những điểm sáng nhất trong sự nghiệp của Dietmar Hamann không gì khác chính là “Đêm Istanbul huyền thoại” – Trận Chung kết Champions League năm 2005. Vào sân thay cho Steve Finnan, anh chính là người đã chặn đứng những pha tấn công từ giữa sân của những Kaka hay Clarence Seedorf, giúp cho đội bóng của mình thực hiện màn lội ngược dòng không tưởng. Đáng nể hơn, Hamann chính là người thực hiện quả luân lưu đầu tiên cho Liverpool, trong tình trạng bị gãy ngón chân. Và tất nhiên, anh thành công.

Chức vô địch Champions League cùng Liverpool năm 2005 (Ảnh: Welt.de)

Emre Can – Tài năng lãng đãng

Giống như Hamann, Emre Can có chiều cao tốt (1m86), được đánh giá rất cao khi tuổi còn trẻ và liên tục phải đổi vai giữa hậu vệ phải và tiền vệ phòng ngự. Điều khác biệt lớn nhất giữa Can và người đàn anh chính là anh có lối chơi hoa mỹ và mạo hiểm hơn.

Thực tế, khởi đầu của Emre Can tại Liverpool tốt hơn Hamann ở Bayern Munich rất nhiều, bởi ngay ở mùa giải đầu tiên, anh đã được chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự ưa thích. Thế nhưng khi mà anh còn đang làm quen với bóng đá Anh thì Brendan Rodgers đột nhiên khám phá khả năng chơi tiền vệ kiến thiết từ xa tuyệt vời của Jordan Henderson, cùng với đó là Adam Lallana cũng tỏa sáng khi được chơi tự do hơn ở khu trung tuyến.

Không còn cách nào khác, Rodgers buộc phải để Emre Can đá trái sở trường.

Dưới thời Brendan Rodgers, Emre Can thường xuyên phải đá trái sở trường (Ảnh: Express.co.uk)

Trớ trêu thay, một trong những màn trình diễn xuất sắc nhất của cầu thủ người Đức này ở mùa giải 2014-15 lại đến ở vị trí trung vệ lệch phải trong sơ đồ 3-4-3, vị trí cho phép anh có thời gian xử lý bóng, dẫn bóng lên phía trước hoặc tung ra những đường chuyền từ tuyến dưới. Nhưng quyết định chuyển anh sang đá hậu vệ phải thì đúng là thảm họa, bởi về cơ bản, Emre Can không có đủ tốc độ để bám biên, và không ngạc nhiên khi anh liên tục bị những Jonathan Walters hay Marko Arnautovic làm khổ, và rốt cuộc bị thay ra ngay sau hiệp một.

Dưới triều đại của Juergen Klopp, Emre Can rốt cuộc cũng được trả lại trung tâm hàng tiền vệ, và dù chưa thể kiếm được vị trí chính thức thường xuyên khi mà những Jordan Henderson, Adam Lallana và Georginio Wijnaldum đang chơi quá ổn định, thì anh vẫn là một con bài dự bị quan trọng. Để ví dụ cho những phẩm chất đáng quý nhất của anh, chúng ta phải nhìn vào trận thắng 4-3 của Lữ đoàn đỏ trước Borussia Dortmund ở mùa giải trước, đặc biệt là tình huống anh thoát xuống từ giữa sân rồi mở toang hàng phòng ngự đối phương bằng một đường chuyền tuyệt vời cho Divock Origi ghi bàn.

Nhưng đó không phải là khoảnh khắc duy nhất chứng tỏ tài năng của Emre Can. Với phong độ cao nhất, anh có thể tạo ra những khoảnh khắc tuyệt đẹp với khả năng xử lý bóng cực tốt. Cú vẩy má ngoài kiến tạo cho Daniel Sturridge trong chiến thắng 6-1 của Liverpool trước Southampton tại tứ kết League Cup hồi năm kia là một ví dụ.

Emre Can ở phong độ cao nhất có thể làm được bất cứ điều gì (Ảnh: Twitter)

Và trong những trận đấu vừa qua, khi Jordan Henderson vắng mặt thì chính Emre Can là người gánh vác nhiệm vụ kiến thiết lối chơi ở trung tâm hàng tiền vệ Liverpool. Và người ta lại thấy một Emre Can rất khác, cởi mở hơn, nghệ sĩ hơn và toàn diện hơn. Đến nay, anh đã có cho mình 4 bàn thắng, trong đó có 2 pha bóng đột nhập vòng cấm địa và 2 cú sút từ ngoài vòng cấm.

Điều kỳ lạ là, dù đã chứng tỏ mình có những tố chất gì, nhưng Emre Can lại chưa thể chứng tỏ giá trị của mình tại sân Anfield. Anh là một cầu thủ toàn diện, cực kỳ thích hợp với vị trí regista, nhưng đến nay vẫn ít ai đặt niềm tin rằng anh sẽ tỏa sáng trong màu áo Liverpool. Chấn thương cũng là một lý do – và ở độ tuổi 23 thì việc phải nghỉ cả nửa mùa giải là một nỗi đau không dễ gì vượt qua, tuy nhiên điều quan trọng là đến nay, tiền vệ người Đức vẫn chưa cho thấy phẩm chất mà đội bóng thực sự cần – đó là sự hiệu quả.

Bởi bên cạnh những pha tỏa sáng ngẫu hứng và đầy chất nghệ sĩ, đâu đó chúng ta vẫn thấy những đường chuyền có phần vô trách nhiệm, những tình huống thiếu quyết đoán hay thậm chí là những cú đỡ bóng hỏng vô duyên khiến đội nhà mất bóng, và ở vị trí của anh thì điều đó đồng nghĩa với nguy cơ lớn cho khung thành đội nhà.

Chấn thương là một phần khiến Emre Can chưa thể tỏa sáng (Ảnh: This is Anfield)

Kết

Sự ổn định trong lối chơi – đó chính là vấn đề lớn nhất của Emre Can vào lúc này. Với tài năng thiên phú của mình, không ngạc nhiên khi anh vẫn được xem là tương lai ở cả ĐT Đức và Liverpool, nhưng với lối chơi đòi hỏi sự quyết đoán và khả năng di chuyển linh hoạt để chiếm lĩnh thế trận mà Juergen Klopp đề ra thì rõ ràng Emre Can chính là mắt xích yếu nhất.

Chính Brendan Rodgers đã từng thừa nhận rằng, với phong độ tốt nhất thì Emre Can là một chiếc Rolls Royce đích thực ở hàng tiền vệ. Thậm chí chính Dietmar Hamann cũng từng tin tưởng rằng anh sẽ trở thành người dẫn dắt hàng tiền vệ của Liverpool sau Steven Gerrard, và màn trình diễn ở những vòng đấu vừa qua đã phần nào cho thấy anh đủ sức gánh vác trọng trách đó.

Điều quan trọng nhất vào lúc này, chính là việc liệu anh sẽ giữ được phong độ này trong bao lâu?

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*