Maurizio Zamparini – thiên tài gàn dở

Ngày 7/3/2017, Maurizio Zamparini chính thức từ chức Chủ tịch Palermo, qua đó chấm dứt một kỷ nguyên điên cuồng nhưng huy hoàng của đội bóng xứ Sicily. Nhắc đến cái tên này, người ta sẽ nhớ đến một vị Chủ tịch gàn dở, nhưng nếu nhìn vào những gì đã làm được, thì người ta sẽ phải thừa nhận rằng ông là một thiên tài.

Khởi đầu cùng Venezia

Maurizio Zamparini sinh ngày 9/6/1941 tại thành phố Sevegliano, thuộc địa phận vùng Friuli – Venezia Giulia, phía Bắc Italia.

Lần đầu tiên Zamparini bén duyên với bóng đá là vào năm 1987, khi ông mua lại Venezia đang ngụp lặn ở Serie C2 và đứng trước bờ vực phá sản. Trước đó, đội bóng lớn nhất của thành phố Venice xinh đẹp thơ mộng này cũng không phải là một thế lực hùng hậu gì. Chủ yếu họ chỉ “đánh đu” giữa Serie A và Serie B, thế nhưng trong thập niên 80, khó khăn tài chính đã dần đẩy lùi đội bóng này xuống đến giải hạng Tư của Italia.

Tàn tạ và đổ nát là vậy, nhưng với bàn tay xoay trở khéo léo của Zamparini, Venezia dần tìm được sự ổn định, kiện toàn lực lượng và rốt cuộc trở lại Serie A ở mùa giải 1998-1999. Trong suốt quãng thời gian này, Zamparini đã đưa về rất nhiều những cái tên mà sau này đều trở thành ngôi sao ở Serie A, trong đó phải kể đến Filippo Maniero, Paolo Poggi, Sergio Volpi… và đặc biệt là 2 cái tên Christian Vieri và Alvaro Recoba.

Zamparini (bên phải) khi trở thành Chủ tịch Venezia (Ảnh: Mediagol)

Dù quãng thời gian Venezia tồn tại ở Serie A là không lâu, song không thể phủ nhận việc Zamparini có thể vực lại niềm tự hào của Venice chứng tỏ ông là một Chủ tịch có tài. Thế nhưng với người đàn ông đầy tham vọng này thì Venezia không thể thỏa mãn cá tính của ông.

Mùa giải 2001-2002, Venezia trải qua một mùa giải thảm họa khi chỉ giành được vỏn vẹn 18 điểm, và đó chính là dấu chấm hết cho triều đại của Zamparini tại đội bóng này. Ông quyết định bán cổ phần của mình để đầu tư vào một đội bóng có nền tảng vững vàng hơn là Palermo – qua việc mua lại cổ phần từ cố Chủ tịch của AS Roma là Franco Sensi.

Về phần Venezia, không có bộ óc khéo léo của Zamparini trù bị, họ đã chính thức phá sản 3 năm sau đó.

Venezia phá sản chỉ 3 năm sau khi Zamparini ra đi (Ảnh: Getty)

Thành công vang dội với Palermo

15 năm ở Palermo, người ta một lần nữa được chứng kiến bộ óc sắc sảo tuyệt vời của Zamparini đã nâng tầm đội bóng này như thế nào. Chỉ mất 1 năm, ông đã khiến mọi người phải ngả mũ thán phục khi đội bóng này thăng hạng Serie A sau 31 năm, dưới sự dẫn dắt của Francesco Guidolin. Nhưng đó không phải là tất cả, bởi ngay ở mùa giải sau đó, người ta đã được chứng kiến một Palermo thăng hoa và kết thúc với vị trí thứ 6 chung cuộc, qua đó lần đầu tiên giành quyền chơi ở UEFA Cup.

Trong mùa giải thần thánh đó, vai trò của Zamparini là rất lớn khi ông mang về những tài năng nội địa vô cùng sáng giá. Lamberto Zauli, Christian Zaccardo, Fabio Grosso, Simone Barone, Eugenio Corini và đặc biệt là Andrea Barzagli cùng Luca Toni, tất cả những cái tên đó, cùng một Francesco Guidolin thận trọng và tính toán trên băng ghế chỉ đạo, đã tạo ra một Palermo xuất sắc nhất trong lịch sử. Một ĐT Italia thu nhỏ trong sắc áo hồng.

Luca Toni trong màu áo Palermo (ảnh: Goal)

Như một lẽ tất yếu, sau sự thành công bước đầu thì lực lượng của Palermo bị các đội bóng lớn xâu xé. Nhưng Zamparini đã dự tính được điều này. Ông khéo léo cân bằng giữa mua và bán, vừa để giữ cho Palermo ở lại với Serie A, vừa tái đầu tư vào những nhân tố mới để tiếp tục vươn lên trong tương lai.

Luca Toni chuyển sang Fiorentina, ông thay bằng Edinson Cavani. Fabio Grosso được Inter mua về, tiền đó được dùng để bổ sung đôi cánh Federico Balzaretti và Mattia Cassani. Rồi cả Barzagli cùng Zaccardo chuyển đến Wolfsburg, ông đã có Simon Kjaer đảm bảo. Những trụ cột trong thành công của năm 2005 lần lượt ra đi, nhưng Palermo không bị suy suyển gì nhiều. 4 năm sau, Palermo một lần nữa khiến cả Serie A phải chao đảo với một đội hình còn khủng khiếp hơn.

Một hàng công siêu mạnh với khẩu pháo 2 nòng Edinson Cavani và Fabrizio Miccoli, với sự hỗ trợ của hàng tiền vệ cực kỳ vững chãi cùng Fabio Simplicio, Antonio Nocerino, Mark Bresciano và đội trưởng Fabio Liverani, Palermo thời kỳ ấy là ứng cử viên nặng ký cho một vị trí dự Champions League. Kể cả sau này, khi Edinson Cavani chuyển sang Napoli thì đội bóng áo hồng lại có Salvatore Sirigu cùng Javier Pastore tiếp tục nổi lên, giúp thời kỳ đỉnh cao của Rosanero kéo dài thêm 3 năm.

Edinson Cavani từng là chân sút chủ lực của Palermo (Ảnh: Goal)

Thế nhưng để đánh đổi những năm tháng thành công đó, Zamparini và Palermo cũng phải đánh đổi không ít. Trong thời kỳ này, sự bất ổn trên băng ghế chỉ đạo dần trở thành “thương hiệu” của Rosanero. 4 năm đầu tiên dưới thời Zamparini, đội bóng này trải qua 6 đời HLV, trong đó có 2 nhiệm kỳ của Francesco Guidolin.

Rồi mật độ đó tăng dần qua từng năm, và đỉnh điểm chính là năm 2011 khi đội bóng trải qua đến 6 lần “thay tướng”. Điều này một phần cũng đến từ một đặc điểm của rất nhiều hợp đồng HLV tại Serie A, khi hầu hết các HLV bị “sa thải” không đồng nghĩa với việc “hủy hợp đồng”, tức là họ vẫn thuộc biên chế của CLB, vẫn được nhận lương tháng và không được phép tự ý dẫn dắt đội bóng khác, đồng thời phải sẵn sàng trở lại với nhiệm vụ HLV trưởng ngay khi được yêu cầu, miễn là hợp đồng còn hiệu lực.

Chính vì lẽ đó, ta thấy những Gian Piero Gasperini, Giuseppe Sannino, Stefano Cuolantuono và cả Giuseppe Iachini được mời đi mời về. Riêng Francesco Guidolin có đến 4 nhiệm kỳ, nhưng thực tế chỉ có 2 lần ký hợp đồng với Zamparini vào năm 2003 và 2006.

Francesco Guidolin lập kỷ lục với 4 nhiệm kỳ dẫn dắt Palermo (Ảnh: Getty)

Đáng tiếc tất cả những nỗ lực đó đều không thể vực dậy một Palermo đang trên đà xuống dốc. Năm 2013, Rosanero xuống hạng, chấm dứt một kỷ nguyên huy hoàng. Khi đó, Zamparini đã phải thừa nhận rằng quyết định sa thải Stefano Pioli ngay trước mùa giải 2011-12 là sai lầm lớn nhất của ông. Đó là quyết định từng gây tranh cãi rất lớn bởi Pioli khi đó mới nắm đội được 90 ngày.

Tôi đã sai khi sa thải ông ấy (Pioli), nhưng vào lúc đó chúng tôi không có động lực làm việc cùng nhau. Tôi đã nghe theo những ý kiến ngu ngốc của gã Giám đốc thể thao, và rốt cuộc bị stress đến mức muốn ăn luôn “hòn bi” thứ hai của mình. Hòn kia thì tôi ăn từ trước rồi.

Zamparini trả lời tờ Gazzetta dello Sports.

Tại Serie B, Fabrizio Miccoli có những năm tháng cuối cùng cống hiến cho Palermo, và Zamparini đã sớm tính đến điều này để đem về Paulo Dybala và Franco Vazquez – 2 cái tên khi ấy còn vô cùng lạ lẫm. Dù ông khẳng định Dybala sẽ là một “Sergio Aguero mới”, nhưng tất nhiên khi ấy chẳng mấy ai tin. Nhiều người đã tỏ ra nghi ngại khi đội bóng khởi đầu Serie B rất tệ, nhưng rồi mọi chuyện đã thay đổi khi Gennaro Gattuso bị thay thế bởi Giuseppe Iachini. Rốt cuộc, Palermo trở lại Serie A với thành tích giành 86 điểm ở Serie B – số điểm kỷ lục vượt qua cả Juventus ở mùa giải 2006-07.

Paulo Dybala trở thành hy vọng mới của Palermo sau thời kỳ của Fabrizio Miccoli (Ảnh: Pinterest)

Thế nhưng dường như như con đường bóng đá của Maurizio Zamparini với một đội bóng luôn kết thúc với sự đổ vỡ và thất vọng. Không còn Vazquez và Dybala, Palermo bất lực khi không còn ai đủ sức gánh vác nhiệm vụ dẫn dắt hàng công. Ilija Nestorovski đang có phong độ tốt, nhưng còn rất xa nữa anh mới đủ sức khiến người ta quên đi những Cavani hay Dybala trước đây.

Lần thứ hai Zamparini cảm thấy bất lực, cũng giống như cảm giác của ông vào năm 2002, khi ông rời khỏi Venezia vậy.

Kết

Dù liên tục thay HLV, nhưng phải nói rằng sở dĩ Palermo vẫn luôn duy trì được thành tích ổn định trong suốt thời gian qua chính là nhờ con mắt độc đáo và bộ não thiên phú của Maurizio Zamparini. 15 năm gắn bó cùng Palermo, ông đã 40 lần thay tướng với 29 HLV khác nhau, nhưng điều kỳ lạ là những người từng bị ông bỏ lại vẫn vui vẻ quay về. Bởi họ hiểu rằng tất cả những gì Zamparini làm chính là vì lợi ích của Palermo. Họ quý ông vì tính phóng khoáng, và nể trọng ông vì trí tuệ và những thành tựu đã đạt được.

Giờ đây Palermo đã có Chủ tịch mới, Paul Baccaglini là một dấu hỏi, nhưng đó là hy vọng duy nhất để đội bóng này tìm lại những năm tháng đỉnh cao – điều mà Zamparini đã mang tới. Những thông tin về Baccaglini thực tế đem lại nhiều lo lắng hơn là kỳ vọng. Người đàn ông này có đam mê bóng đá và yêu Palermo không? Không lấy gì làm chắc chắn cả, bởi tất cả những gì mà anh chàng này làm trước đó là… phát thanh viên radio và MC truyền hình. Nhưng có một điều an ủi, đó là Palermo vẫn giữ được bản sắc là có một vị Chủ tịch kỳ quặc, với Baccaglini dù mới xuất hiện nhưng đã ẵm ngay danh hiệu “Chủ tịch có nhiều hình xăm nhất hành tinh”.

Paul Baccaglini – Chủ tịch nhiều hình xăm nhất hành tinh (Ảnh: AS)

Giờ đây, Maurizio Zamparini đã không còn là Chủ tịch của Palermo nữa, nhưng nỗi lo canh cánh trong lòng rằng Baccaglini sẽ khiến công trình mà ông xây đắp suốt 15 năm qua sụp đổ khiến ông yêu cầu mình phải được nắm quyền giám sát.  Dù vậy, việc Zamparini rút về hậu trường vẫn để lại một sự tiếc nuối về một người đàn ông nhiệt huyết sôi nổi, một người đã nâng tầm hai đội bóng là Venezia và Palermo, và đưa họ đến với những thành công trước đó chưa từng có được.

Dù hầu hết chúng ta đều nhớ đến Zamparini như một vị Chủ tịch gàn dở, thì có một sự thật không thể chối cãi rằng, ông thực sự là một thiên tài.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*