Leicester sa thải Claudio Ranieri dưới góc nhìn tài chính

* Dịch từ bài viết của Murad Ahmed đăng trên Financial Times *

Câu chuyện cổ tích của Claudio Ranieri – đưa Leicester City giành chức vô địch Premier League – đã kết thúc với sự thật đau lòng: CLB tụt dốc không phanh trên BXH và ông bị sa thải.

“Nhà vô địch của nước Anh và HLV xuất sắc nhất năm của FIFA. Bị sa thải.” – HLV Jose Mourinho, người cũng từng trong hoàn cảnh tương tự với Ranieri khi bị sa thải chưa đầy một năm sau khi giành chức vô địch. “Đó là bóng đá hiện đại, Claudio. Hãy cứ mỉm cười đi ông bạn. Không ai có thể xóa bỏ lịch sử mà ông bạn đã tạo ra.”

Còn Ranieri chỉ trả lời đơn giản:

Giấc mơ của tôi đã chết.

“Giác mơ của tôi đã chết!” (Ảnh: Sky Sports)

Trong “Bóng đá hiện đại”, lợi ích tài chính là quá lớn, đủ để che phủ mọi khía cạnh tình cảm.

Leicester hiện đang trong khu vực nguy hiểm, và nếu bị xuống hạng thì CLB này sẽ thiệt hại khoảng 100 triệu Bảng Anh – theo thông tin từ hãng kiểm toán Deloitte – tương đương 4/5 doanh thu của CLB này trong mùa giải vừa qua.

“Hãy tách biệt mọi ảnh hưởng của vinh quang và giành danh hiệu khỏi vấn đề tài tài chính, việc trụ lại ở Premier League vẫn là mục tiêu chính của rất nhiều đội bóng.”  Tim Bridge, trưởng nhóm phân tích tài chính thể thao của Deloitte cho biết.

Nhưng Chủ tịch của Leicester, ông Vichai Srivaddhanaprabha, tỉ phú thành lập ra King Power – đế chế bán lẻ của Thái Lan – đã rơi vào một cái bẫy vô cùng phổ thông: Đánh giá quá cao tầm ảnh hưởng của HLV với phong độ của một đội bóng.

Chủ tịch của Leicester City – ông Vichai Srivaddhanaprabha (Ảnh: The Mirror)

Nếu chúng ta quyết tin vào báo giới thì Ranieri đã “mất kiểm soát phòng thay đồ”, với việc các cầu thủ Leicester ngầm chống đối các thay đổi chiến thuật của HLV người Italia, đồng thời tỏ ra chây ì trong tập luyện. Nhưng cũng có những ý kiến khác cho rằng thực tế thì Leicester đã chơi quá thăng hoa ở mùa giải trước, và có lẽ là chỉ hơi kém ở mùa giải này.

Thay vì chỉ quan tâm đến kết quả của các trận đấu và HLV, thì có một cách hiệu quả hơn để dự đoán sự thành công của một đội bóng là nhìn vào việc chi tiêu của họ trong việc mua bán cầu thủ.

Theo số liệu do hãng kiểm toán Deloitte cung cấp, Leicester đã chi tổng cộng 57 triệu Bảng trong mùa giải 2014/15 – là đội chi ít thứ 3 tại Premier League thời gian đó.

Nhưng giờ đây đội bóng này không còn nằm trong top những đội bóng tiết kiệm nhất nữa. Doanh thu mùa giải vừa rồi của Leicester là 128,7 triệu Bảng, và rất có thể sẽ lên đến hơn 200 triệu Bảng mùa này với việc họ được tham dự Champions League.

CLB đã sử dụng khoản kiếm thêm được ấy để giữ chân các cầu thủ trụ cột như Jamie Vardy và Riyad Mahrez với những bản hợp đồng mới, với các điều khoản được cho là hấp dẫn hơn nhiều về mặt lương thưởng.

Số tiền thu được mùa này được dùng để giữ chân Vardy và Mahrez (Ảnh: Standard)

Nhưng nhìn chung, số tiền này không thể giúp Leicester lập tức gia nhập đội ngũ các ông lớn hay rủng rỉnh tiền để mà thoải mái mua cầu thủ. Chi chuyển nhượng ròng cho cầu thủ mới của Leicester mùa này chỉ là 17,6 triệu Bảng – theo thông tin từ Transfermarkt, và để tiện cho việc so sánh, Manchester United – đội bóng đã thu về 515 triệu Bảng mùa giải trước – đã chi đậm ở mùa này và có số chi chuyển nhượng ròng vào khoảng 117 triệu Bảng.

Leicester lẽ ra chỉ đứng giữa BXH ở mùa trước, và cũng chỉ nên đứng giữa BXH mùa này.

– Stefan Szymanski –  tác giả cuốn “Money and Football: A Soccernomic Guide”, đồng thời cũng là một chuyên gia trong linh vực thể thao của Đại học Michigan.

Nếu chỉ bám theo logic và số liệu, chúng ta không nên quá tin tưởng vào Ranieri trong cả hai mùa giải.

Chức vô địch của Leicester năm ngoái phụ thuộc rất lớn vào việc tất cả các ứng cử viên vô địch đều có một mùa giải thảm hại, cùng với việc đội bóng này giành được những chiến thắng không tưởng, và Szymanski gọi đó là sự kiện “50 năm mới có một lần”.

Chức vô địch năm ngoái của Leicester là sự kiện “50 năm mới có một lần” (Ảnh: The Mirror)

Nhưng giờ đây đội bóng đang phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng hơn: Trở thành đội bóng Anh đầu tiên kể từ sau Manchester City năm 1938 xuống hạng ngay sau khi giành chức vô địch mùa trước.

Với Chủ tịch của Leicester là ông Srivaddhanaprabha, câu chuyện này còn nghiêm trọng hơn là các con số trên báo cáo tài chính. Đội bóng của ông không nổi tiếng đến mức có một lượng fan đông đảo trên toàn thế giới. Thay vào đó, chính Leicester đã giúp thương hiệu King Power nổi bật trên thị trường bán lẻ của Thái Lan và thậm chí là toàn châu Á – nơi Premier League đang rất tích cực quảng bá hình ảnh. Việc xuống hạng cũng đồng nghĩa với việc đội bóng này không thể xuất hiện trên TV, và đó sẽ là một thảm họa.

Chức vô địch năm ngoài giúp Leicester có thêm lượng fan đáng kể ở châu Á (Ảnh: Getty)

Tất nhiên các CĐV của Leicester hiểu rõ điều đó. Trước mắt, HLV tạm quyền Craig Shakespeare sẽ có trách nhiệm giữ vững con tàu sau khi Claudio Ranieri bị “trảm”, và mọi thứ có vẻ như đang dần tốt lên với Bầy Cáo khi họ hạ vừa hạ gục Liverpool với tỉ số 3-1. Nhưng con đường trước mắt còn rất dài và chông gai, bởi vậy các cầu thủ Leicester phải luôn giữ được bầu không khí tích cực này nếu không muốn phải đối mặt với cú sốc xuống hạng.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*