Frank Lampard – Chân dung của một người đàn ông vĩ đại

*** Bài viết được đăng trên Goal.com ***

Nếu được chọn ra hai quyết định đúng đắn nhất trong chặng đường đã qua của Frank Lampard, thì có lẽ đó sẽ là lúc anh quyết định trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp thay vì học hành để trở thành một chuyên gia tiếng Latin, và hai là quyết định chuyển đến Chelsea từ West Ham.

Khỏi phải nói, vụ chuyển nhượng Frank James Lampard – khi đó 22 tuổi – từ West Ham đến Chelsea đã khiến không ít CĐV của The Hammers phải bàng hoàng. Năm 1994, Frank được nhận vào đội trẻ CLB theo suất “Con ông cháu cha” bởi cha anh – ông Frank Richard George Lampard – là một tượng đài của đội bóng với gần 20 năm cống hiến, đồng thời cũng là trợ lý cho HLV Harry Redknapp – người mà Frank Lampard “con” gọi bằng bác ruột. (Vợ của ông Harry Redknapp là chị gái của mẹ Lampard).

Với xuất thân như vậy, thật dễ hiểu khi quãng thời gian đầu ở West Ham với Lampard thực sự khó chịu khi anh là đối tượng bị chế giễu ở bất cứ nơi đâu.

“Là con trai của Frank Lampard đồng nghĩa với việc tôi phải theo những luật lệ khác với hầu hết mọi người”  – Anh kể lại trong cuốn tự truyện của mình. “Một bộ phận CĐV tin rằng tôi không đủ giỏi để có một suất đá chính, thậm chí một vị trí trên ghế dự bị cũng là quá châm chước rồi.Và họ thể hiện điều đó ở mọi nợi mọi lúc, kể cả lúc tôi đang khởi động.”

Một cuộc sống bị kỳ thị thật không dễ dàng gì với chàng trai khi ấy mới 17 tuổi. Nhưng đó chưa phải là tất cả những gì độc ác nhất mà họ ném vào anh.

Quãng thời gian tại West Ham với Lampard là một cơn ác mộng (Ảnh: Daily Mail)
Quãng thời gian tại West Ham với Lampard là một cơn ác mộng (Ảnh: Daily Mail)

Ngày 15/3/1997, Lampard bị gãy chân trong trận hòa không bàn thắng với Aston Villa.

Khi nằm trên cáng rời khỏi sân, tôi nghe thấy bên khán đài dành cho đội khách ở Villa Park khi ấy vang lên tiếng hò reo vui mừng. Nó khiến tôi cảm thấy đau quặn ở bụng.

­– Lampard hồi tưởng lại trong cuốn hồi ký của mình.

Đó là quãng thời gian mà tôi tưởng rằng mình sẽ từ bỏ hoàn toàn bóng đá. Tôi đã nỗ lực hết mình cùng với các đồng đội, và cái mình nhận được chỉ là sự dè bỉu từ 30.000 người hàng tuần.

Trong quãng thời gian ấy, Wets Ham không thiếu tài năng trẻ. Họ có Michael Carrick, anh em nhà Ferdinand và cả Joe Cole nữa, bởi vậy thật dễ hiểu khi họ chẳng mặn mà gì với Lampard. Với tình cảm vốn đã sứt mẻ nghiêm trọng như vậy, thì việc cả Harry Redknapp và Lampard “cha” rời khỏi đội bóng này chính là nhát dao đoạn tuyệt mối quan hệ giữa đôi bên.

Anh ra đi, từ bỏ cái tên “Con trai của Frank Lampard – huyền thoại Upton Park” và gây dựng tên tuổi của mình tại mái nhà mới – Stamford Bridge.

Quyết định đến với Chelsea là bước ngoặt đúng đắn của Lampard (Ảnh: Daily Mail)
Quyết định đến với Chelsea là bước ngoặt đúng đắn của Lampard (Ảnh: Daily Mail)

Rời khỏi West Ham chẳng khó khăn gì. Tôi muốn ra đi từ lâu rồi. Khi ấy, tôi là “Con trai của Frank Lampard”, nhưng bản thân tôi lại muốn gây dựng tên tuổi cho bản thân mình. Khi ấy Leeds cũng ngỏ ý, và tôi chợt nghĩ đi xuống phía Nam cũng hay. Ở đó có Rio Ferdinand, và Leeds có một suất dự Champions League. Thế rồi Chelsea nhảy vào. Một quyết định đúng đắn! Nếu khi ấy tôi đồng ý đến Leeds thì họ cũng sớm bán tôi đi thôi.

– Lampard chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn với tờ Telegraph vào năm 2003.

Nhưng không chỉ có như vậy, quyết định đến với màu áo xanh của Chelsea  chính là bước đi đầu tiên để anh trở thành một trong những tiền vệ vĩ đại nhất của bóng đá Anh.

13 năm ở Stamford Bridge, với 3 chức vô địch Premier League, 4 FA Cup cùng một lần nâng cao chiếc cúp Champions League, Lampard chính là biểu tượng cho kỷ nguyên vàng của Chelsea dưới thời Roman Abramovich. Những con số không biết nói dối, trong hơn một thập kỷ đó, chàng trai từng bị các CĐV West Ham ghẻ lạnh đã ra sân tổng cộng 609 trận tại Premier League, ghi 177 bàn thắng – đứng thứ 4 trong danh sách những cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất tại Premier League, và là tiền vệ duy nhất trong top 10. Tiền vệ ghi nhiều bàn thứ 2 ở giải đấu này chính là Steven Gerrard – người được xem là kỳ phùng địch thủ của anh ở cả cấp độ đội tuyển và CLB, nhưng cựu đội trưởng của Liverpool xếp tận thứ 16.

Và trong 177 bàn thắng của anh, đáng nhớ nhất có lẽ chính là là pha ghi bàn vào lưới Everton trên sân Wembley vào tháng Năm 2009, bàn thắng đã đem về chiếc cúp FA cho Chelsea.

Một cú ra chân tuyệt đẹp bằng chân trái, sau khi xoay người loại bỏ hậu vệ đối phương khiến thủ thành Tim Howard phải bó tay.

Giờ đây khi cả một chặng đường dài đầy sóng gió đã chính thức khép lại, người ta mới có dịp nhìn về những gì mà Frank Lampard đã làm được và tự nhủ rằng “Ồ phải, chúng ta đã được chứng kiến bước đường của một người đàn ông thông minh, rắn rỏi và đầy nghị lực.”

Chúng ta sẽ phải tự hỏi rằng nếu năm 14 tuổi, Lampard quyết định theo đuổi tiếng Latin thay vì bóng đá thì sao?

Chúng ta sẽ phải tự hỏi rằng nếu năm 18 tuổi, Lampard bỏ bóng đá sau vụ gãy chân và rời sân cùng những tiếng hò reo đầy sỉ nhục của các CĐV West Ham thì sao?

Và chúng ta sẽ phải tự hỏi rằng nếu năm 2001, Lampard quyết định chuyển đến Leeds United thay vì Chelsea thì sao?

Trên đường đời, chúng ta luôn có những lựa chọn. Frank Lampard đã chọn đúng. Dù anh là con trai của một huyền thoại, nhưng với sự nỗ lực của bản thân, anh đã khắc tên mình vào lịch sử của bóng đá thế giới. Để rồi giờ đây, người ta sẽ mãi nhớ đến anh với cái tên “Frank Lampard – Huyền thoại bất tử của sân Stamford Bridge”.

Từ một kẻ bị ruồng bỏ, Lampard vươn đến những thành công (Ảnh: The Independent)
Từ một kẻ bị ruồng bỏ, Lampard vươn đến những thành công (Ảnh: The Independent)

(*) Trên trang Instagram của mình, Frank Lampard đã viết:

“Sau 21 năm tuyệt vời, đây là thời điểm thích hợp để kết thúc sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi nhận được vài lời đề nghị để tiếp tục thi đấu ở trong nước và nước ngoài, tuy nhiên ở tuổi 38 tôi cảm thấy đây là lúc để bắt đầu một chương mới của cuộc đời”.

“Tôi vô cùng tự hào về những danh hiệu mình đã giành được, cùng vinh dự được cống hiến cho màu áo ĐTQG hơn 100 lần và ghi hơn 300 bàn trong sự nghiệp.”

“Tôi phải cảm ơn rất nhiều người. Xin cảm ơn cha mẹ đã dạy cho con giá trị của lao động miệt mài, chăm chỉ và chuyên nghiệp, những giá trị mà con luôn khắc ghi trong mọi bước đi của mình. Ngoài ra, xin cảm ơn sự động viên của gia đình tôi, đặc biệt là vợ tôi – Christine cùng hai cô con gái Luna và Isla.”

 “Tôi muốn dành những lời chân ái gửi tới các CLB. Thứ nhất, West Ham đã cho tôi cơ hội đầu đời vào năm 1996 khi tôi còn rất trẻ. Gần đây là Manchester City và New York City FC, nơi tôi dành những năm tháng cuối cùng của sự nghiệp ở đó. Tôi luôn đánh giá cao sự giúp đỡ và cổ vũ từ City Football Group và các CĐV”.

“Và tất nhiên, phần tuyệt vời nhất, trọn vẹn nhất trong trái tim tôi thuộc về Chelsea – đội bóng đã mang đến những kỷ niệm không thể phai mờ. Tôi sẽ không bao giờ quên những thành công mà tôi cùng đồng đội đã đoạt được với nhau. Thật khó để gửi tới từng người đã giúp đỡ và ủng hộ tôi trong suốt chặng đường 13 năm tại Stamford Bridge”.

“Tôi rất biết ơn Liên đoàn bóng đá Anh về cơ hội học tập bằng huấn luyện viên cũng như theo đuổi cơ hội ngoài sân cỏ”. – Dịch bởi Zing.vn

 

 

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*