Cơ hội nào cho người đồng tính tại môi trường bóng đá chuyên nghiệp?

Khi mà bóng đá Anh đang ngày càng quyết liệt hơn trong việc kéo sập pháo đài mang tên “phân biệt chủng tộc”, thì có một thành trì phân biệt đối xử khác vẫn đứng vững. Nó đã tồn tại suốt bao thế kỷ, nhưng đến nay vẫn là bức tường thành gần như bất khả xâm phạm. Đó là bức tường thành ngăn cách người đồng tính đến với bóng đá chuyên nghiệp.

Robbie Rogers không phải là một cầu thủ quá nổi tiếng. Anh là một hậu vệ trái, hiện đang chơi bóng tại giải bóng đá nhà nghề Mỹ trong màu áo Los Angeles Galaxy. Trước đó, chàng trai này đã có hai lần thử sức tại châu Âu trong màu áo Heerenveen và Leeds United, nhưng đều không để lại ấn tượng nào đáng kể.

Nhưng người ta vẫn phải nhắc đến anh như một hiện tượng của bóng đá thế giới. Bởi anh là một trong số rất ít cầu thủ trên thế giới công khai giới tính thật sự của mình.

Anh là một người đồng tính.

Sau khi công bố giới tính của mình, Rogers lập tức bị tẩy chay (Ảnh: Youtube)
Sau khi công bố giới tính của mình, Rogers lập tức bị tẩy chay (Ảnh: Youtube)

Sau khi chính thức bước ra khỏi tấm màn sân khấu bằng một bài đăng trên trang blog thừa nhận giới tính của mình, chàng trai 25 tuổi Robbie Rogers đã lập tức bị tẩy chay đến mức phải rời khỏi Leeds United và tuyên bố giải nghệ.

Tôi là một cầu thủ bóng đá, là một người Công giáo, và là người đồng tính. Đó là những điều người ta vẫn nói là không thể đi cùng nhau. Nhưng gia đình đã động viên tôi đứng lên và bảo vệ những gì mà mình tin tưởng.

– Rogers đã viết như vậy.

Tất nhiên thông tin này chẳng mấy vui vẻ gì với các CĐV bóng đá nói chung. Trên các trang báo hay thậm chí ngoài đường, người ta gọi anh bằng những từ ngữ không mấy đẹp đẽ như “thằng đồng tính”, “đồ pê đê” hay “đồ biến thái”.

“Tôi thường xuyên phải nghe những lời thóa mạ về giới tính của mình trong phòng thay đồ và ngoài sân bóng, trước và sau mỗi buổi tập.” – Rogers chia sẻ tại một buổi phỏng vấn của BBC. “Dù đó là lời nói đùa hay thật sự ác ý, thì tôi cũng đã nghe quá nhiều những lời khiến tôi cảm thấy sợ hãi và khiến mình nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ có cơ hội được bước ra sân và được đám đông thừa nhận.”

Nỗi ám ảnh khủng khiếp nhất chính là nỗi sợ. Tôi sợ bị chính đồng đội tẩy chay, rồi các CĐV và gia đình họ, nỗi sợ rằng các HLV và ông chủ không muốn có một VĐV đồng tính trong đội.

“Tôi cho rằng con người luôn muốn thúc đẩy bản thân, và tôi dùng thể thao để thực hiện điều đó. Bởi vậy nếu những cầu thủ đồng tính bị đẩy khỏi thế giới bóng đá thì họ sẽ lấy gì để làm động lực và chăm sóc cho người thân?”

Robbie Rogers: “Tôi thường xuyên phải nghe những lời thóa mạ về giới tính của mình trong phòng thay đồ và ngoài sân bóng, trước và sau mỗi buổi tập.” (Ảnh: The Huffington Post)
Robbie Rogers: “Tôi thường xuyên phải nghe những lời thóa mạ về giới tính của mình trong phòng thay đồ và ngoài sân bóng, trước và sau mỗi buổi tập.” (Ảnh: The Huffington Post)

Sau phát súng đầu mang tên Robbie Rogers, một danh thủ thực thụ là Thomas Hitzlsperger – tiền vệ phòng ngự trứ danh của Aston Villa được biết đến với lối chơi quyết liệt cùng những cú sút xa sấm sét cũng đã lên tiếng thừa nhận mình là người đồng tính.

Cũng như Rogers, cựu tuyển thủ ĐT Đức này cũng phải đối mặt với rất nhiều sự dị nghị sau khi công bố sự thật về bản thân mình.

“Có một sự khác biệt giữa im lặng và nói dối,” – Hitzlsperger chia sẻ. “Tôi chưa bao giờ xấu hổ về việc mình là người đồng tính… nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi mình những câu mà người đồng tính vẫn thắc mắc: Bạn bè tôi sẽ nói gì, gia đình tôi sẽ phản ứng ra sao khi biết điều này? Nhưng tôi chưa bao giờ xấu hổ.”

Thomas Hitzlsperger - cầu thủ đồng tính nổi tiếng nhất (Ảnh: Alchetron)
Thomas Hitzlsperger – cầu thủ đồng tính nổi tiếng nhất (Ảnh: Alchetron)

Nhưng với đám đông người hâm mộ bóng đá trên toàn thế giới, mọi việc không đơn giản như vậy. Họ luôn xem các cầu thủ là hình mẫu để bản thân nhìn vào, do vậy họ luôn kỳ vọng các cầu thủ phải thỏa mãn được những giá trị truyền thống mà chính bản thân mình đặt ra. Bức tường định kiến càng dày đặc hơn khi người hâm mộ bóng đá chủ yếu là đàn ông, bởi vậy họ sẽ cảm thấy thật sự bị xúc phạm khi một ngày nọ người anh hùng mà mình vẫn ngưỡng mộ thực tế lại là người đồng tính.

Nếu các bạn tự hỏi sự kỳ thị của người hâm mộ với các cầu thủ đồng tính lớn đến thế nào, hãy nhìn vào trường hợp của Justin Fashanu, cựu cầu thủ của Nottingham Forest, Southampton và West Ham.

Anh là cầu thủ đầu tiên công bố mình là người đồng tính trong một bài phỏng vấn của tờ The Sun vào ngày 22/10/1990. Hậu quả là chỉ một tuần sau, anh bị chính anh trai mình là John Fashanu – cũng là một cầu thủ  – công khai từ mặt, còn HLV của anh là Brian Clough gọi anh là “thằng xăng pha nhớt” (Tạm dịch: “A bloody poof!” – là một câu chửi phổ biến của người Anh với những người đồng tính).

Justin Fashanu - cầu thủ đầu tiên công khai mình là người đồng tính (Ảnh: Telegraph)
Justin Fashanu – cầu thủ đầu tiên công khai mình là người đồng tính (Ảnh: Telegraph)

Sau khi tuyên bố giới tính của mình, cuộc đời của Fashanu đảo lộn hoàn toàn. Không CLB nào muốn nhận anh nữa, cuộc đời anh dần đi vào túng quẫn. Và đến sáng ngày 3/5/1998, người ta tìm thấy Justin Fashanu treo cổ tự sát trong nhà kho của mình tại Shoreditch, London.

Trong bức thư tuyệt mệnh của mình, anh viết: “Tôi nhận ra rằng mình đã gây ra một lỗi lầm khủng khiếp. Tôi không muốn trở thành nỗi xấu hổ cho bạn bè và gia đình mình nữa.”

Các trang báo đăng tải thông tin về Fashanu khi ấy (Ảnh: The Score)
Các trang báo đăng tải thông tin về Fashanu khi ấy (Ảnh: The Score)

Vấn đề phân biệt đối xử với người đồng tính trong giới bóng đá nhức nhối đễn nỗi cựu thủ môn của Manchester United là Anders Lindegaard đã từng phát biểu rằng bóng đá giờ đây cần một ngôi sao đồng tính để thay đổi định kiến vốn đã tồn tại từ lâu trong đầu người hâm mộ.

“Với tư cách cầu thủ, tôi cho rằng điều đáng sợ nhất mà một cầu thủ đồng tính phải đối mặt chính là sự dè bỉu từ người hâm mộ.” – Thủ thành người Đan Mạch viết trên trang blog của mình. “Theo tôi thấy thì giới cầu thủ sẽ không bao giờ chấp nhận một người đồng tính.”

Đồng tính vẫn là đề tài nhạy cảm với thế giới bóng đá. Trong cả giới cầu thủ lẫn CĐV, đây là điều gợi nhiều sự khó chịu. Định kiến này vô cùng cứng nhắc và khó thay đổi, nó đến từ một suy nghĩ cổ điển rằng một người đàn ông thì phải dũng cảm, khỏe mạnh và lăn xả. Nhưng hình tượng một người đồng tính trong xã hội thì không giống như vậy.

Điều tôi thấy vô cùng khó hiểu là đến nay đại đa số CĐV vẫn mắc kẹt trong cái định kiến từ xa xưa ấy, bất kể điều này đang dần mất đi chỗ đứng trong xã hội không ngừng thay đổi và rộng mở ra sao trong vài thập kỷ trở lại đây.

Khi mà cả thế giới đang nhìn vào người đồng tính với sự cảm thông, công bằng và ít khắt khe hơn, thì thế giới bóng đá vẫn mắc kẹt với cái tư tưởng chết tiệt từ thời Trung cổ.

Anders Lindegaard: "Khi mà cả thế giới đang nhìn vào người đồng tính với sự cảm thông, công bằng và ít khắt khe hơn, thì thế giới bóng đá vẫn mắc kẹt với cái tư tưởng chết tiệt từ thời trung cổ.” (Ảnh: The Sun)
Anders Lindegaard: “Khi mà cả thế giới đang nhìn vào người đồng tính với sự cảm thông, công bằng và ít khắt khe hơn, thì thế giới bóng đá vẫn mắc kẹt với cái tư tưởng chết tiệt từ thời trung cổ.” (Ảnh: The Sun)

Trong thế giới bóng đá đang tồn tại rất nhiều vấn đề về phân biệt đối xử. Nói một cách hình tượng, dường như chúng ta đang phải đối mặt với một con rắn nhiều đầu, khi mà vấn đề phân biệt chủng tộc còn chưa được giải quyết rốt ráo thì tình trạng phân biệt giới tính dù vẫn đang ẩn mình ở phía sau nhưng cũng không ngừng quấy rối mỗi khi có cơ hội. Điều kinh khủng nhất là mỗi khi chúng ta chặt đi một cái đầu, thì con quái vật ấy lại mọc thêm 2 cái đầu khác và vấn đề phải giải quyết lại tăng lên gấp bội.

Và đó là một con quái vật khủng khiếp nhất đang đầu độc cả thế giới bóng đá.

Tổng hợp từ CNN, The Guardian và các nguồn khác

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*