Bởi lịch sử gọi tên Cristiano Ronaldo

Nếu có khoảnh khắc nào khiến người xem cảm thấy vỡ òa nhất tại Euro 2016 thì đó chính là khoảnh khắc Cristiano Ronaldo đã ôm mặt khóc trong vui sướng ra sao khi trọng tài Mark Clattenburg nổi tiếng còi mãn cuộc 120 phút thi đấu của trận chung kết.

Ở tuổi 32, rốt cuộc siêu sao này cũng đã được thừa nhận một cách xứng đáng ở đội tuyển khi giúp Bồ Đào Nha giành được một danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử. Đó là điều mà biết bao hảo thủ của đội bóng thuộc bán đảo Iberia đã không làm được. Từ Eusebio, Luis Figo, Rui Costa đến Pedro Pauleta, tất cả đều đã thất bại cho đến khi Cristiano Ronaldo xuất hiện và phép màu đã xảy ra.

Nếu có theo dõi Ronaldo từ những ngày đầu khoác áo ĐTQG, chúng ta mới thấy anh đã thèm khát một danh hiệu cùng đội tuyển đến thế nào. Từ khi còn là một chàng trai 19 tuổi nông nổi đứng dưới cái bóng số 7 to lớn của Luis Figo, Ronaldo đã chứng tỏ rằng mình là một cá nhân khác biệt. Anh không ngừng trưởng thành qua từng giải đấu, để giờ đây đã trở thành một người đội trưởng gánh vác cả đội tuyển trên vai, tỏa sáng đúng lúc để đưa đội bóng đến chức vô địch.

Ronaldo đã chiến đấu rất nhiều, nhưng chấn thương khiến anh không thể ở trên sân cùng đồng đội đến giây phút cuối cùng (Ảnh: Getty)
Ronaldo đã chiến đấu rất nhiều, nhưng chấn thương khiến anh không thể ở trên sân cùng đồng đội đến giây phút cuối cùng (Ảnh: Getty)

Khoảnh khắc mà Ronaldo ôm mặt bật khóc khi rời sân trên cáng, rồi ôm đầu sung sướng khi đội nhà giành chức vô địch không chỉ là khoảnh khắc xác định nhà vô địch của châu Âu, mà còn là khoảnh khắc khiến chúng ta hiểu rằng anh đã phải chờ đợi, bị đè nén ra sao dưới áp lực mang tên siêu sao dẫn dắt cả một đội bóng. Người Bồ Đào Nha đã kỳ vọng vào anh biết bao trong trận chung kết này, vậy mà rốt cuộc chấn thương đã khiến anh đã không thể cùng các đồng đội đi đến những phút cuối cùng.

Khi đó anh bật khóc vì lo lắng, thất vọng, và vì nỗi sợ một lần nữa đội bóng của mình lại thất bại khi đã tiến rất gần đến chức vô địch.

Và chính gương mặt đẹp như tạc ấy đã chạm đến trái tim người yêu bóng đá khi một lần nữa chưa chan những giọt nước mắt thể hiện sự vui sướng và biết ơn khi tiếng còi mãn cuộc vang lên. Có lẽ tự trong thâm tâm Ronaldo anh đang cảm ơn những đồng đội tại ĐT Bồ Đào Nha, những  người đã thay phần anh chiến đấu đến giây phút cuối cùng và giành chiến thắng.

Eder ghi bàn đem về chức vô địch cho Bồ Đào Nha (Ảnh: Getty)
Eder ghi bàn đem về chức vô địch cho Bồ Đào Nha (Ảnh: Getty)

Đó là khoảnh khắc mà một người đàn ông cao ngạo tưởng chừng như xem thường mọi thứ trên đời cũng không ngăn được nước mắt lăn tràn trên mi, bởi đó là thành công mà anh đã luôn tìm kiếm, thành công cùng đội tuyển quốc gia, cùng tình yêu với màu cờ sắc áo, và với quả bóng tròn.

Nhưng xin đừng so sánh thành công của đội tuyển Bồ Đào Nha và Cristiano Ronaldo hôm nay với thất bại của Lionel Messi cùng ĐT Argentina cách đây nửa tháng, bởi áp lực mà hai cầu thủ này phải gánh chịu là rất khác nhau. Với Ronaldo, anh là một ngôi sao duy nhất trong tập thể trung bình, còn Messi là ngôi sao trong một đội bóng toàn sao.

Khi mà vai trò khác nhau, thì thành công và thất bại của mỗi người cũng sẽ khác nha. Hãy gác lại mọi sự so sánh, bởi tất cả đều vô nghĩa và khập khiễng. Năm 2016 là một năm đầy biến động với bóng đá, và nó sẽ là điểm mốc lịch sử khi mà cỗ máy khổng lồ của bóng đá thế giới xoay chiều.

Các đồng đội đã thay phần Ronaldo chiến đấu và giành thắng lợi sau cùng (Ảnh: The Guardian)
Các đồng đội đã thay phần Ronaldo chiến đấu và giành thắng lợi sau cùng (Ảnh: The Guardian)

Hãy nhớ đến năm 2016 như một năm của những điều thần kỳ. Từ sự thay đổi của FIFA khi Gianni Infantino trở thành Chủ tịch FIFA, chính thức chấm dứt triều đại kéo dài 18 năm của Sepp Blatter.

Đó là Leicester City với chức vô địch Premier League thần thoại.

Đó là Xứ Wales đã đạt được những thành tích ấn tượng ngay trong lần đầu tiên tham dự một kỳ Euro. Khi mà Gareth Bale cùng đội tuyển của anh đã “cười vào mặt” người Anh bằng thành tích vào đến bán kết, trong khi đội bóng của Roy Hodgson thi đấu bạc nhược và dừng bước trước đội bóng nhỏ bé Iceland.

Đó là chính Iceland – quốc đảo với hơn dân số vỏn vẹn khoảng 300.000 người đã khiến mọi người phải kinh ngạc bằng lối chơi khoa học, kỷ luật. Tưởng chừng việc lọt vào vòng bảng đã là một phép màu với đội bóng này, nhưng rốt cuộc họ đã tạo ra một cơn địa chấn thực sự khi thi đấu tuyệt hay và giành quyền vào vòng knock-out đầy xứng đáng, trước khi giáng vào lòng tự trọng của người Anh một cú đấm nặng nề.

Đó là Bồ Đào Nha cả mùa giải chỉ có duy nhất một trận bán kết là giành chiến thắng trong 90 phút nhưng vẫn lên ngôi vô địch. Sau tất cả, Fernando Santos cùng các học trò đã vượt qua mọi lời chỉ trích để trở thành ông vua mới của châu Âu. Chúng ta có thể gọi hành trình ấy đậm màu may mắn – điều đó không sai, nhưng chẳng phải trên con đường thành công của mỗi người luôn tồn tại yếu tố may mắn hay sao? Và nếu họ không cố gắng, thì liệu khi may mắn đến họ có thể tận dụng được không?

Trên con đường của sự thành công luôn có yếu tố may mắn, nhưng không thể phủ nhận nỗ lực không ngừng của ĐT Bồ Đào Nha (Ảnh: The Guardian)
Trên con đường của sự thành công luôn có yếu tố may mắn, nhưng không thể phủ nhận nỗ lực không ngừng của ĐT Bồ Đào Nha (Ảnh: Reuters)

Xin chúc mừng anh, Cristiano Ronaldo. Lịch sử đã gọi tên anh như một trong những tượng đài vĩ đại nhất của bóng đá. Anh xứng đáng với danh hiệu này, và xứng đáng với niềm tin của người hâm mộ. Từ nay về sau, người ta sẽ nhắc đến anh như một người hùng dân tộc đã đem về chức vô địch Euro đầu tiên cho đội tuyển Bồ Đào Nha, chứ chỉ còn là Cristiano Ronaldo – kẻ tranh chấp vị trí cầu thủ số Một thế giới với Lionel Messi nữa.

Bởi với người Bồ Đào Nha, cái tên Cristiano Ronaldo sẽ vĩnh viễn khắc sâu trong tâm trí họ với tư cách cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử đất nước mình.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*